Thơ

Nhặt chút tình thu

Nhặt chút hương phai gửi vào thu muộn,

Chép nốt cung sầu thả xuống dòng khơi.

Mùa thu trong thi ca chưa bao giờ là một lát cắt phẳng lặng của thời gian, mà luôn là một bảo tàng ký ức, nơi những linh hồn đa mang tìm về để tự tình và nhặt nhạnh những mảnh vỡ của hoài niệm. Bài thơ “Nhặt chút tình thu” chính là một tiếng lòng như thế một tiếng thở dài đầy kiêu sa và trầm mặc được kết tinh từ những chất liệu cổ phong bảng lảng. Với cấu trúc ngắt dòng độc đáo tạo nên những khoảng lặng đầy trăn trở, tác phẩm không chỉ là sự phối hòa nhịp nhàng của nhạc điệu, mà còn là cuộc hành trình tâm tưởng đi qua những tạo tác của thiên nhiên và lòng người: có ánh trăng tàn rụng xuống dòng khơi, có bức họa phù vân mang dáng dấp ba sinh, và có cả những lối xưa khép chặt bên lầu tịch liêu.

Lời thơ như một làn khói trầm quyện chặt lấy u tình ngàn thu, dắt díu người đọc bước vào một không gian nghệ thuật vừa thực vừa hư, nơi nỗi đau biệt ly không trần trụi mà được thanh lọc qua lăng kính của cái đẹp và sự buông bỏ thanh thản. Trân trọng kính mời độc giả bước vào cõi sầu lãng mạn ấy, để cùng lắng nghe tiếng đêm nức nở và cảm nhận chiều sâu của một chứng tích tình yêu qua bản giao hưởng ngôn từ dưới đây.

NHẶT CHÚT TÌNH THU

Trăng tàn rụng xuống
dòng khơi,
Gom hoài niềm muộn chơi vơi
bên trời.
Đêm nâng phiến lá
rã rời,
Lệ khô khóc đoạn sầu nơi
phong trần.
Cầm thi họa bức
phù vân,
Sương gieo buốt lạnh cô thân
một mình.
Sầu đong bóng nguyệt
ba sinh,
Khói trầm quyện tận u tình
ngàn thu.
Nghe trong gió lộng
vi vu,
Tiếng đêm nức nở nghẹn ru
hồn sầu.
Người đi dứt áo
từ lâu,
Lối xưa khép chặt bên lầu
tịch liêu.
Biệt ly để chút
quạnh hiu,
Trách ai bạc phận trớ trêu
phận mình.
Duyên xưa trả lại
yên bình,
Khép vàng cánh cửa lãng tình
từ đây.

Thơ: 3T

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button