Thơ

Tím hoài thương

Trăm năm một cõi hẹn hò,

Bến mê lối cũ con đò ngẩn ngơ.

Có những dòng thơ sinh ra không phải để đọc bằng mắt, mà để chạm vào bằng những vết xước của tâm hồn. Mỗi chúng ta, trên hành trình dấn thân vào cõi hồng trần, đều mang theo một bóng hình để nhớ, một lối xưa để hoài niệm và một khoảng trống hun hút chẳng thể lấp đầy. Ai rồi cũng phải trải qua những buổi chiều tà, nhìn hoàng hôn nhuộm tím ký ức mà ngậm ngùi cho những thăng trầm đã qua.

Bài thơ “Tìm Hoài Nhân” chính là một tiếng thở dài đầy kiêu hãnh và lãng mạn của một tâm hồn độc hành qua miền sương khói. Không chỉ là tiếng lòng của một người đi tìm lại bóng hình cũ, tác phẩm là khúc ca hoài niệm về những duyên hờ đã khép, về kiếp phù vân nghẹn ngào giữa dòng đời lạc lõng. Trải dài qua từng câu chữ là sự giao thoa kiêu sa giữa cõi thực và cõi mộng, giữa nét bút cổ kính của “bến mê”, “cổ độ” với nỗi sầu nhân gian chạm đến đỉnh trời cao.

Hãy bước vào không gian của Tìm Hoài Nhân, để cùng lắng nghe tiếng mưa sa của hoài niệm, để thấy một kiếp hư không ngưng đọng thành bức tranh vĩnh hằng, và để tìm lại một phần thanh xuân ta từng trao trọn cho một giấc chiêm bao.

THÍM HOÀI THƯƠNG

Chiều buông
nhạt sắc hương thầm,
Tà huy nhuộm tím
thăng trầm lối xưa.

Người đi
giữa dải sa mưa,
Hồn thơ cổ độ
nghe vừa hoài nhân.

Nửa đời
khép bóng phù vân,
Trầm luân cõi tục
buộc chân phong trần.

Bâng khuâng
giọt lệ tần ngần,
Hương xưa lãng đãng
trao phần chiêm bao.

Sầu dâng
chạm đỉnh trời cao,
Mây nghìn năm cũ
nghẹn ngào ngõ đông.

Trần gian
một kiếp hư không,
Bến mê lạnh ngắt
dòng sông độc hành.

Duyên hờ
khép lại ngày xanh,
Cố nhân ngoảnh mặt
thành tranh vĩnh hằng.

Thơ : 3T

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button