Thơ
Mùa rau cải

Có một mùa
không cần gọi tên tháng,
chỉ cần cánh đồng bừng sắc vàng
là quê hương
đang mở thư gửi gió.
Những bông cải vàng
như ngọn nến nhỏ
thắp ký ức ngủ quên
dưới phù sa êm như tiếng mẹ.
Con đường làng
khâu trời với đất.
Mỗi bước chân
nghe hương cải nở
lấp đầy khoảng trống trong tim.
Mẹ cúi giữa đồng
dáng cong như dấu hỏi
cả đời đi tìm
lời giải cho mùa con lớn.
Gió qua cánh cải
chỉ để lại biển vàng chao nghiêng,
như nỗi nhớ
học cách nở hoa.
Tôi hiểu
hoa cải không giữ ai ở lại,
chỉ gieo vào lòng
một hạt ký ức.
Để mai này,
chỉ cần chạm sắc vàng
cũng đủ nghe quê nhà
nở trong tim
Tác giả Phương Uyên



