Thơ
Thu lặng lẽ

Thu về rất khẽ trên vai áo
Không một lời than, chẳng một lời
Chỉ thấy hàng cây thôi đứng đợi
Mà nghe gió lạnh, lá thu rơi …
Lá úa âm thầm rơi trước ngõ
Như từng kỷ niệm rụng trong ta
Mỗi chiếc lá vàng mang một bóng
Một người xa khuất, một mùa xa
Mây trắng lang thang về cuối núi
Chim chiều bỏ lại khoảng trời không
Bến cũ con đò thôi cập bến
Ai đứng bên sông đợi bóng chồng?
Thu chẳng nói gì — thu chỉ đến
Mà nghe trong gió cả chia ly
Có những nỗi buồn không bật tiếng
Càng im càng thấm tận xuân thì
Thu đã đi qua bao mái phố
Mà sao còn đọng ở hồn tôi?
Một chiếc lá vàng bên cửa vắng
Một chiều sương trắng phủ chân đồi
August 21, 2026
TTS (Tô công Đáng) 🦩



