Thơ

Mùa hoa cải

Vàng ơi,hoa cải rực triền sông
Vườn xưa con nhớ Mẹ nao lòng
Gánh rau lặng lẽ trời sương sớm
Dò dẫm đường trơn đến chợ đông.

Vàng ơi, hoa cải giấu mùi hương
Vì con Mẹ mưa nắng âm thầm
Giờ tóc khói mây,con mới biết
Mắt Mẹ ngày đêm sâu vết thâm.

Vàng ơi, hoa cải nhớ vàng thêm
Con gái cài trâm bước theo chồng
Đem đức hiền ngoan về bên ấy
Lời Mẹ còn văng vẳng bến sông.

Mấy độ vàng bay hoa cải ơi !
Gió đưa thơm ngát Mẹ lên trời
Con dẫu rau răm không cay đắng
Có mẹ niềm vui bước bên đời.

Hồng Hạnh

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button