Thơ

Ngày ấy em mười sáu

Ngày ấy em mười sáu
Đã biết nhớ biết thương
Đêm ngày cứ vấn vương
Chàng trai lớp bên cạnh.

Dẫu chàng là phái mạnh
Mà nhút nhát e dè
Còn em cứ chết mê
Ngóng từng giây từng phút.

Nào lấy cớ mượn bút
Lúc giả vờ hỏi văn
Có hôm lại lăn tăn
Toán bài này sao nhỉ!

Cậu ấy thật tuyệt mỹ
Đã đẹp lại giỏi giang
Gái trong lớp xếp hàng
Huống chi em khác lớp.

Nhiều hôm em hồi hộp
Nhớ chàng đến cồn cào
Lòng dạ cứ nao nao
Chỉ mong được chàng biết.

Thế rồi em cũng viết
Một lá thư rất dài
“Đúng là đồ dại trai”
Lại đi tỏ tình trước.

Em bày tỏ nguyện ước
Được là bạn thân thân
Được hỏi han ân cần
Buồn vui cùng chia sẻ.

Nhưng chẳng đủ mạnh mẽ
Gửi thư cho người ta
Thế rồi em chuyển nhà
“Chuyện tình” cho dĩ vãng…

Thơ: Phạm Thị Diệu Thu

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button