Thơ
Người đàn bà tháng tám

Có phải em người đàn bà tháng Tám
Rất dịu dàng và rất đỗi mộng mơ
Khi cô đơn em vịn vào câu thơ
Trải lòng mình và đếm mùa duyên cũ.
Con tim em bão bùng trong nỗi nhớ
Buông nỗi buồn trăn trở những miền thương
Trót một đời mang hai chữ “sầu vương”
Để bây giờ nghẹn ngào trong xa cách.
Dấu yêu ơi, em sẽ không hờn trách
Tìm hạt mầm gieo lại những chồi yêu
Mong cuộc đời sẽ hết chữ “cô liêu”
Tặng cho em – người đàn bà tháng Tám.
Rồi ngày mai bầu trời mây thôi xám
Tạnh cơn mưa lấp lánh sắc cầu vồng
Em lung linh trong màu váy tím hồng
Đón Xuân về trao nồng nàn say đắm.
Thơ: Diệu Thu



