Danh lam thắng cảnh

Thành Nam – Nơi tôi gửi lại một thời tuổi thơ

Có những nơi ta chỉ sống một lần, nhưng lại nhớ suốt một đời. Có những con phố tưởng đã đi qua từ rất lâu, vậy mà chỉ cần một cái tên được nhắc đến, cả tuổi thơ bỗng trở về – nguyên vẹn, trong veo và dịu dàng đến nao lòng.

Với tôi, nơi ấy là Nam Định – Thành Nam.

Là thành phố của những con phố cũ, những phiên chợ đông vui, của Hàng Đồng, Hàng Tiện, Trần Hưng Đạo và chợ Rồng. Là hồ La Két với mặt nước từng soi bóng những buổi chiều tuổi nhỏ. Là Nhà thờ Khoái Đồng trầm mặc giữa phố phường. Là tiếng còi Nhà máy Dệt từng ngân lên trong nhịp sống của một thành phố cần cù.

Và hơn hết, đó là nơi tôi đã lớn lên

Thời gian cứ lặng lẽ trôi.

Những con phố ngày nào có thể đã thay đổi. Những cửa hàng cũ có thể không còn. Những người từng đứng bên ta trong những buổi chiều năm ấy, người còn, người mất, người đã đi về những phương trời khác.

Nhưng ký ức thì không biết già.

Chỉ cần một lần trở về Thành Nam, tôi vẫn có thể nghe đâu đó tiếng chợ Rồng, hình dung những cửa hàng Hàng Đồng, nhớ con phố Hàng Tiện thân thương, nhớ những buổi chiều bên hồ La Két và dáng Nhà thờ Khoái Đồng in lên nền trời.

Tôi chợt hiểu:

Ta không bao giờ thực sự rời khỏi quê hương.

Bởi quê hương đã ở lại trong ta từ những ngày đầu tiên.

Nam Định hôm nay có thể khác Nam Định của tôi ngày trước.

Nhưng Nam Định trong ký ức thì vẫn nguyên vẹn.

Vẫn có một đứa trẻ ngày nào đi giữa phố phường Thành Nam với đôi mắt trong veo.

Vẫn có những buổi chiều nắng vàng.

Vẫn có tiếng người mua bán.

Vẫn có mặt hồ La Két lặng im.

Vẫn có mái tháp Khoái Đồng vươn lên giữa trời.

Vẫn có tiếng còi Nhà máy Dệt vọng về xa xa…

Và vẫn có một trái tim, sau bao nhiêu năm tháng, mỗi khi nhắc đến hai tiếng Nam Định, lại thấy mình bé lại.

Nam Định ơi!

Nếu một ngày được trở về tuổi thơ, tôi chẳng cần tìm kiếm điều gì lớn lao.

Tôi chỉ muốn được đi chậm lại trên một con phố cũ.

Đứng bên một mặt hồ.

Ngước nhìn một mái tháp thân quen.

Nghe một tiếng rao hàng giữa phố.

Rồi lặng lẽ mỉm cười…

Bởi tôi biết, ở đâu đó trong những con phố Thành Nam, có một phần tuổi thơ tôi vẫn còn đứng đợi.

🍂 Nam Định thành phố tuổi thơ tôi.

❤️ Thành Nam , nơi tôi gửi lại một phần trái tim mình.

Có những mùa đi qua không trở lại,

Có những người đi mãi chẳng quay về,

Chỉ quê hương còn nằm trong ký ức,

Để một đời ta thương nhớ không nguôi…

SG 31/8/2026 – Huong Mrs-Le

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button