Nơi ấy em ơi đông buốt giá

Nơi ấy em ơi đông buốt giá
Một thân một bóng đến bao giờ
Đường về bến hẹn ôi xa quá
Ta ngại em chờ bến bơ bơ
Gió có lang thang qua triền nhớ
Chở giùm ta tiếng gọi ngày xưa
Hiên vắng cố nhân niềm dang dở
Mắt buồn giờ đã bớt sương mưa
Chiều xuống chầm chậm vùng thương nhớ
Lối cũ chắc giờ đã nhạt nhòa
Ta bước lạc loài chân vô định
Nghe lòng lỡ nhịp cuộc phôi pha
Em có còn như phút ngày hẹn
Bâng khuâng dáng nhỏ giữa đêm trường
Hay đã quen rồi quen lối khác
Bỏ lại trăm năm phút vấn vương
Ta vẫn ôm hoài cơn mộng cũ
Dẫu biết thời gian chẳng đợi chờ
Những điều chưa nói ôi cách trở
Hóa thành biển nhớ biển trời mơ
Ta trách em chi em trách ta
Tình như tín điều chẳng phôi pha
Giáo đường năm ấy chừng hoang phế
Chuông đổ thu không đổ gọi ta
Nếu một ngày kia ngày trở lại
Tìm chút bóng hình của năm nao
Duyên cũ hỏi còn vương chút nhớ
Hay đã chìm sâu giữa nghẹn ngào
Đêm hỡi lặng thinh miền ký ức
Thì em xin chớ chớ hờn ta
Để nghe gió thở qua khe cửa
Như thể lời xưa buổi chia giao ..
Miên Hanh; 03.9.2026.



