Thơ

Đừng trách em như thế

Anh bảo em sao trẻ con mãi thế
Cứ dỗi hờn chẳng cần biết đúng sai
Tại hồn em lỡ vương mang câu chữ
Nên chút lòng cũng dễ nhuốm u hoài.

Em góp nhặt từng giọt buồn khe khẽ
Dệt thành thơ đem giấu dưới hiên mưa
Mong nước cuốn trôi đi niềm tâm sự
Trả cho lòng những khoảng trống ngày xưa.

Em nhạy cảm trước những điều thay đổi
Sợ tình mình như khói thoảng mây bay
Sợ cả những vạt nắng chiều cuối hạ
Chưa đượm tình… đã vội hóa heo may.

Anh thấy chưa, em đâu là đứa trẻ
Chỉ là người đi nhặt những tàn phai
Sợ ngày mai lòng anh không phẳng lặng
Nên tự mình… gánh lấy những u hoài.

Phạm Thị Diệu Thu

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button