Thơ
Giận hờn

Biển nghĩ gì mà sóng xô mãi miết
Bọt tung trời trắng xóa mạn thuyền trôi
Anh có biết nơi trùng khơi xa ấy
Lúc biến buồn sao sóng cứ thét gào.
Biển nghĩ gì khi con thuyền không thể
Rời bến bờ khi sóng cuộn trào dâng
Anh có biết nơi trùng khơi xa ấy
Biển bâng khuâng khi thiếu vắng con thuyền. ⛵
Vì sao anh,sóng vỗ không thôi
Mãi dạt dào khi bờ cát lặng yên
Bỡi nỗi nhớ cồn cào nỗi nhớ
Biển ồn ào bỗng vụt chốc dịu êm.
Chắc tại vì biển giận hờn đó Anh
Vì cơn gió lỡ làm tóc em rối
Vì hoàng hôn quên không gửi nắng
Biển GIẬN HỜN nên vỗ sóng ngàn năm.
(Hồng Hạnh)



