Thơ

Có đôi lúc

Có đôi lúc, tôi thấy mình mỏi mệt
Cái mệt nào cũng có bóng vô thường
Bệnh nền trong người luôn chực sẵn
Và rình cơ hội kéo vào nhà thương

Có đôi lúc tôi ngồi chảy nước mắt
Bởi khi không hồn mình chảy máu buồn
Đôi lúc muốn vùi mình dưới đất
Tìm một vòng tay để được ôm

Có đôi lúc tôi ngồi mà mơ ước
Trở về gặp bạn bè cùng mái trường
Ngồi bên hàng phượng già thủ thỉ
Hỏi thăm những cô thầy giờ bốn phương

Đôi lúc tôi tự hỏi về định mệnh
Cái định mệnh chia rẽ khắp đôi đường
Tôi không hiểu tại sao lằn đạn
Chia phận người thành những đoạn đau thương

Đôi lúc ngạc nhiên vì mình còn sống
Sau một cơn đau đột quỵ lâm sàng
Người ta nói tôi nhờ sức đề kháng
Sao không nói tôi được ơn Chúa ban

Chúa quan phòng thì Chúa cho tôi sống
Mà nếu chết cũng là một hồng ân
Tôi nghe kể về bình yên tươi đẹp
Và ở nơi ấy là chốn thiên đàng

Đôi lúc tôi muốn làm một viên đá
Nằm bên dòng suối mát giữa đại ngàn
Nghe những hàng cây rì rầm kể chuyện
Nói về những ngày xưa lắc xa xăm

Nhưng thật ra tôi muốn làm vạt nắng
Rọi xuống tận cùng những kiếp phận người
Hong khô những nỗi đau từ muôn kiếp
Thắp sáng lên hy vọng niềm vui

Đôi lúc tôi muốn mình được siêu thoát
Nhưng bình minh rồi vẫn sẽ gọi tên
Tôi lại bước giữa cuộc đời còn lại
Mang chút nắng hong ấm những ưu phiền

Vạn Giã,7/9/2026

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button