Thơ

Tiếng chim hót trong bụi mận gai

Thảng thốt chim kêu chạnh nỗi lòng
Chiều buông giọt nắng nhớ người không?
Gió cuốn mây bay về cuối Đông
Lời chưa vội ngõ, người sang sông

Tìm mà chi nữa cõi hư vô
Chập chùng mây trắng mơ hồ đâu đây
Phải chăng tình vẫn còn đầy
Trần gian còn nợ, duyên vầy chưa phai

Cất lên tiếng hót tình ngây dại
Xé toạc không gian, nỗi nhớ dài
Trời xanh, mây trắng bi ai
Chừng như ngưng đọng, lắng tai thảm sầu

Bởi vì yêu quá mối tình đầu
Ngăn cách đôi lòng, đến được đâu
Giờ đây ly biệt, cơ cầu
Tiễn nhau khúc hát nhiệm mầu kiếp sau!

✍️ HÀN TUẤN

Mời các Bạn đọc thêm:

Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót có một lần trong đời, nhưng hót hay nhất thế gian. Có lần nó rời tổ bay đi tìm bụi mận gai và tìm cho bằng được mới thôi. Giữa đám cành gai góc, nó cất tiếng hát bài ca của mình và lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau khổ khôn tả, nó vừa hót vừa lịm dần đi, và tiếng ca hân hoan ấy đáng cho cả sơn ca và hoạ mi phải ghen tị. Bài ca duy nhất, có một không hai, bài ca phải đổi bằng tính mạng mới có được.

Nhưng cả thế gian lặng đi lắng nghe, và chính Thượng đế trên thiên đình cũng mỉm cười. Bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại. Ít ra thì truyền thuyết nói như vậy”
Mình đã đọc cuốn sách này, cũng như đã xem bộ phim chuyển thể từ tác phẩm này. Cái ý hay nhất mà mình thích là “cần phải sống hết mình, “cháy” hết mình!

Trong tất cả đam mê, kể cả trong tình yêu, phải biết lăn xả vào để “hót” lên lời ca tuyệt vời nhất, dù sau đó có phải trả bằng chính mạng sống của mình !

Hàn Tuấn

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button