Thơ

Cánh thu sang

Phạm Đình Chuân (Trầm Mặc Siêu)

Rón rén tình Thu… hồn len mắt biếc
Khi hồn Thu phơi phới vút lên cao
Mở ngăn tim Thu khe khẽ bước vào
Rất nhè nhẹ… đắm say… Thu dịu ngọt.

Thì thầm nhỏ to đàn Thu thánh thót
Tiếng Thu sang… lay động rèm mi ngoan
Liều tay ngà Thu vung khẽ khăn toan
Nhốt mùa Thu bằng hương tình ngọt lịm!

Có phải chiều Thu miết mãi đi tìm?
Thu đến rồi đi đắm say thi sĩ
Khép chặt mi ngoan giữ Thu tình ý
Để đêm về… Thu xao động tâm can.

Run rẩy nắng Thu bước nhẹ miên man
Thu sầu nhớ rêu phong trên thành cổ
Hoang hoải Thu sang. Tim đóng nắp mồ!
Thơ thẩn vàng Thu lá xiên nhè nhẹ…

Chiếc lá Thu phai… hồn nao khe khẽ?
Xôm xốp vàng rơi chợt giật mình Thu
Trong veo mây trắng Thu khẽ vi vu
Thả rong chơi… mệt nhoài… Thu ngủ lịm!

Giấc ngủ tàn Thu chiều sang tim tím
Ướp hương Thu bằng những cánh hồng phai
Đưa Thu đi bằng vần thơ khờ dại!
Chênh chao chờ… hồn Thu… lại tái sinh.

Quay lại nhé Thu …
bằng ánh bình minh
Ngồi tưởng nhớ
tương tư em… Thu khóc!

(Ảnh sưu tầm trên mạng Facebook)

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button