Thơ

Trăng treo

Trăng treo lơ lửng trên cành
Hắt hiu bóng dáng như mành mỏng manh
Tròn xoe một mảng thanh thanh
Tưởng chừng gió thoảng sẽ đành vỡ tan
Giữa đêm hun hút mơ màng

Khoảnh không vô tận ngỡ ngàng về đâu
Buồn chăng trăng sáng mấy màu
Tô thêm vẻ đẹp ngọt ngào thanh xuân
Trăng treo đang mãi bâng khuâng

Nhớ trong tiềm thức bao lần nơi đây
Rồi mai hừng sáng lất lây
Ẩn mình chìm khuất lúc ngày mới sang…

✍️ Tuong Ngo
(Ảnh ST trên Facebook)

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button