Giới thiệu tác phẩm “Mong manh”

Giới thiệu tác phẩm
🍁 MONG MANH 🍁
Người nói…Yêu mùa Thu
Thu ư ? Buồn lắm đấy
Đôi mắt người cũng vậy
Trũng hố sâu thẳm buồn
Người nói…Yêu mùa Thu
Yêu mầu vàng hoa Cúc
Nắng chiều lên là lúc
Trải muộn phiền ra phơi
Này người…Hãy thương thôi
Bởi mùa Thu rất vội
Heo may chưa tắm gội
Mà vàng lá rụng rơi
Này người…Hãy thương thôi
Vì mùa Thu rất tội
Bởi qua mùa gió thổi
Chỉ còn là phai phôi !
– TG. Tiêu Diêu Tiêu Diêu –
Có những mùa Thu đến rất khẽ, không bằng gió ngoài hiên mà bằng sự man mác trong lòng người. Bài thơ “Mong Manh” của TG. Tiêu Diêu cũng đến với Sắc màu Việt theo cách như thế!
“Người nói… Yêu mùa Thu
Thu ư? Buồn lắm đấy
Đôi mắt người cũng vậy…”
Từ cái buồn man mác ấy, thi sĩ dần đưa ta đi vào tầng sâu của chiêm nghiệm. Mùa Thu không chỉ là cảnh vật, mà là một “tâm cảnh” — phản chiếu nỗi niềm con người khi đối diện với sự phai tàn của cảm xúc, của thời gian.
“Người nói… Yêu mùa Thu
Yêu màu vàng hoa Cúc
Nắng chiều lên là lúc
Trải muộn phiền ra phơi”
Hai câu thơ “Nắng chiều lên là lúc / Trải muộn phiền ra phơi” thật đẹp, giản dị mà ám ảnh. Đó không chỉ là hình ảnh gợi tả, mà là một hành động của tâm hồn: phơi muộn phiền dưới nắng phải chăng là dám đối diện, dám buông. Khi muộn phiền được đem ra ánh sáng, nó không còn nặng nề mà tan dần trong hơi ấm của buổi chiều tàn.
Với giọng thơ thủ thỉ, nhịp điệu chậm rãi, Tiêu Diêu đã để lại trong lòng người đọc một mùa Thu rất riêng — nơi “gió chưa kịp tắm gội, lá đã rụng rơi.” Đó là vẻ đẹp của sự tàn phai – một thứ đẹp mong manh mà chân thật, khiến ta nhớ đến hồn thơ của Xuân Quỳnh khi từng viết:
“Chỉ còn em và em, một nửa cuộc đời đã mất…”
“Này người… Hãy thương thôi!”
Câu thơ này được lặp lại hai lần như một lời kinh nhẹ. “Thương thôi” – không phải yêu say đắm, không phải níu giữ, mà là lòng từ bi, là thương trong tĩnh thức. Thương, để chấp nhận sự vô thường; thương, để lòng không còn vướng víu.
… Vì mùa Thu rất tội
Bởi qua mùa gió thổi
Chỉ còn là phai phôi…
“Mong Manh” – tên bài thơ phải chăng là thông điệp mà tác giả gửi gắm? Đó chính là bản chất của đời, nhưng chính trong cái mong manh ấy, ta thấy được sự dịu dàng của tồn tại.
✍️ Lisa La



