Tâm đạo

“Tâm Đạo” — không phải là con đường để đi, mà là tâm thế khi ta bước đi.
Đạo không ở núi xa, cũng chẳng ẩn trong kinh kệ, mà nằm trong từng hơi thở, từng bước chân giữa đời thường.
Khi tâm còn động, đường nào cũng quanh co. Khi tâm đã an, bước nào cũng trở thành đạo.
Viết bài thơ này, tôi chỉ muốn ghi lại một phút tỉnh giữa bao lối rẽ của kiếp người. Bởi có khi, ta đi suốt đời mà không nhận ra: chính tâm mình mới là con đường.
TÂM ĐẠO
✍️ Lisa La
Giữa dòng người giăng giăng
Tôi hỏi thăm đường về Hạnh Phúc?
Người ta chỉ tôi rằng
Có thể đi thẳng, đi xiên, đi tắt, đi vòng
Đến ngã bảy, ngã ba rẽ lối nào cũng được
Có nghìn vết xe lăn nhưng đừng giẫm lên vết xe của người đi trước
Những vết xe kia cũng mới chỉ dò đường
Người ta dặn thêm rằng
Đừng hỏi thăm nhiều, đừng ham bóng mát
Hãy cứ đi đến tận cùng khao khát
Sẽ thấy đâu là lối của riêng mình
Lẽ tất nhiên, tôi cũng gặp
Dăm ba người cùng hỏi lối
Có kẻ vội vàng bước trước
Có người chậm lại ngẫm đường xa
Tôi cứ thế đi qua từng ánh mắt
Thấy đường dài hóa nhẹ thinh không
Tôi đi miết mà dạ chẳng bâng khuâng
Rồi tự đan cho mình một chiếc sàng khôn mới
Giữa chín phương trời, giữa mười phương đất
Tôi lựa cho mình “Tâm Đạo”
và thong thả bước đi.
Đi mãi, rồi một ngày ta hiểu —
không phải ta tìm đạo,
mà chính Đạo đang nở trong Tâm.
Nguyên Hiếu Lisa La nguyện chúc quý thành viên @everyone một ngày mới bình an!



