Giới thiệu tác giả - tác phẩm

Giới thiệu tác giả “Vĩnh Hữu Tâm Không” và tác phẩm “Nẻo đường”

| NẺO ĐƯỜNG |

Nẻo đường sư đi thanh tịnh
Thiêng liêng toả bóng bồ đề
Quen rồi nắng chang mưa lạnh
Nhẹ tênh sớm tối đi, về…

Nẻo đường người đi khúc khuỷu
Mang mang phiền não gập ghềnh
Chuyện đời không cho chân nghỉ
Vui buồn thao thức dài đêm

Nẻo đường em đi trúc trắc
Chướng duyên lên dốc xuống đèo
Trắng đen thay màu hoại sắc
Pháp lành đẩy bước đi theo…

Nẻo đường tôi đi rất lạ
Hoa thơm, cỏ dại tương phùng
Ghét thương khóc cười chung chạ
Qua cầu từng bước khoan dung.

– TG Vĩnh Hữu Tâm Không

| BÌNH THƠ |

Thưa tác giả, tôi tin rằng bài thơ này sẽ vô cùng ý nghĩa đối với nhiều người nên xin tác giả cho phép được viết lên đôi dòng cảm ngộ sau khi đọc.

– Từ phiền não đến khoan dung,
hành trình tỉnh thức trong bài thơ

Bài thơ “Nẻo đường” của tác giả TKVH là một khúc hành thiền bằng thơ – nơi từng nẻo đi gợi nên hành trình nội tâm của con người trong cõi vô thường.

Thiền sư Thích Nhất Hạnh từng nói: “Không có con đường dẫn đến hạnh phúc. Hạnh phúc chính là con đường.”
Với tinh thần ấy, bốn nẻo mà tác giả khắc họa – sư, người, em, và tôi – là bốn chặng khác nhau của hành trình tỉnh thức.

Nẻo đường sư đi – thanh tịnh và thong dong. Dưới bóng bồ đề, sư đã học cách hòa tan mình trong nắng mưa, trong đến – đi, trong hơi thở của đất trời. Không còn ranh giới giữa được và mất, chỉ còn sự tĩnh lặng nhẹ như sương.

Nẻo đường người đi – khúc khuỷu và gập ghềnh. Còn nhiều vướng bận, nhưng cũng nhờ những bước chông chênh ấy mà người biết nhìn lại mình. Mỗi phiền não là một hạt giống tỉnh thức, mỗi vấp ngã là một dịp hiểu sâu hơn chữ “đi”.

Nẻo đường em đi – trúc trắc mà nhiệm mầu. Qua bao duyên chướng, em vẫn giữ một đóa sen trong lòng. Khi biết mỉm cười giữa trắng đen, được mất, pháp lành liền nở – hương từ bi tỏa dịu trong từng bước.

Nẻo đường tôi đi – lạ mà gần. Hoa thơm, cỏ dại, ghét thương, khóc cười… đều là thầy. Đi qua cầu từng bước khoan dung, tôi học cách nhìn cuộc đời bằng đôi mắt tĩnh.

Và rồi, khi bốn nẻo cùng gặp nhau, ta hiểu ra: mọi con đường, dù quanh co hay thẳng tắp, đều dẫn về một chốn – Tâm Đạo. Ở đó, không còn ai đi, chỉ còn một tâm đang sáng giữa từng hơi thở.

Bài thơ là lời nhắc về nghệ thuật “đi như một người tự do”, như Thiền sư dạy: “Mỗi bước chân là về nhà.”
Bởi khi lòng biết lặng, con đường nào cũng hóa đạo; khi tâm biết thương, mọi gặp gỡ đều là duyên.

Kính mong tác giả chia sẻ thêm nhiều bà viết để mọi thành viên đều có cơ hội đọc, chiêm nghiệm và sống an nhiên hơn mỗi ngày.

Trân trọng!

✍️ Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button