Thơ

Nụ cười

Có lần ngồi ôm một nụ cười
Thấy cha thấy mẹ thấy niềm vui
Thấy mái nhà xưa thời thơ ấu
Những con diều bay tít trên trời

Có lần ngồi ôm một nụ cười
Nằm trên chiếc thuyền giữa sông trôi
Ngắm ánh trăng vàng trên sóng nước
Hương giang lờ lững chảy bồi hồi

Có lần ngồi chờ một nụ cười
Nụ cười nhật nguyệt trên vành môi
Nón lá em nghiêng chiều phai nắng
Qua cầu Tràng tiền bóng chơi vơi

Có lần đánh mất một nụ cười
Nghe tin bàng hoàng mẹ chết rồi
Người ta đập bể đầu tan nát
Chỉ để thoả lòng căm thù chơi

Từ đó tôi không còn nụ cười
Nụ cười là một thứ xa vời
Là máu là quê hương thống khổ
Giết chết niềm hy vọng làm người

Có lần tôi tìm được nụ cười
Nụ cười Chúa ban phát cho tôi
Dặn dò hãy chịu đựng dũng cảm
Giữ vững đức tin để sống đời

Có lần tôi nhìn thấy tôi cười
Nụ cười thật sự từ tim tôi
Tôi hân hoan hạnh phúc sung sướng
Nhưng tiếc thay đã quá muộn rồi

Một sớm nào đó rồi sẽ tới
Tôi sẽ thoát thân với nụ cười
Nụ cười vĩnh cửu về miên viễn
Nụ cười sương khói của riêng tôi

✍️ Xĩnh Vạn Na, 13/11/2025

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button