Giới thiệu thi phẩm “Hờn thu”

| Giới thiệu thi phẩm |
HỜN THU
Dõi cảnh chiều rơi sóng gợn hồ
Thu vàng sợi nắng nửa vành ô
Đường hoa dỗi nợ người ly xứ
Lối cỏ hờn duyên phận liễu bồ
Thạch thảo mơ sầu ôm cánh rũ
Hoa quỳnh vọng tủi giấu đài thô
Mờ loang nét cũ khuôn ngà ngọc
Đề mỗi lần xuân nặng gót thồ
– Dấu ấn cổ phong trong dòng chảy đương đại – tác giả Nguyễn Hữu Trí Trí
Lời trước tiên, xin phép tác giả cho tôi được bộc bạch những cảm thụ cá nhân khi đọc thơ Ông. Nếu sự hiểu còn chưa thấu đáo, xin Ông chỉ dẫn thêm để thế hệ chúng tôi có cơ hội được hỏi học từ các bậc trưởng thượng.
Trân trọng cám ơn Ông. 🍁
Từ ngàn xưa, mỗi khi chiếc lá đầu tiên lìa cành, lòng người lại rung lên man mác – ấy chính là nhịp điệu mà hồn Thu gieo vào lòng của thi nhân muôn đời.
“Ngô đồng nhất diệp lạc, thiên hạ cộng tri thu.”
(Một lá ngô đồng rụng, thiên hạ biết mùa Thu về – Lý Bạch)
Trong mạch thơ ấy, “Hờn Thu” của tác giả Nguyễn Hữu Trí hôm nay như một nhịp nối giữa cổ và kim: từng câu chữ của ông vẫn mang dáng dấp Đường thi – trầm tĩnh, u hoài nhưng lại truyền tải nỗi niềm đương đại.
“Hờn Thu”, thi phẩm của ông gợi ta nhớ đến nỗi sầu thanh tịnh trong thơ Bạch Cư Dị:
“Thu dạ yên hà lương tự thủy,
Cô phàm độc tự hạ trung châu.”
(Đêm thu sương khói lành như nước, con thuyền cô độc trôi giữa dòng sâu).
Như thể trong tiếng “hờn thu” của Nguyễn Hữu Trí, ta nghe lại âm điệu của muôn mùa cũ – một nỗi buồn nhân thế hóa thành vẻ đẹp, thầm mà sâu, phai mà chẳng tàn.
Ngay từ hai câu mở đầu:
“Dõi cảnh chiều rơi sóng gợn hồ
Thu vàng sợi nắng nửa vành ô”
Hình ảnh thơ đã nghiêng về phía hoài cổ. Cảnh “chiều rơi”, “sóng gợn”, “sợi nắng nửa vành ô” không chỉ đẹp mà còn gợi tâm trạng phai nhạt, như một khúc nhạc cuối mùa.
Tôi đặc biệt yêu tích hai câu:
“Đường hoa dỗi nợ người ly xứ
Lối cỏ hờn duyên phận liễu bồ”
Ở đây, sự dỗi hờn và nỗi niềm nhân thế hòa vào nhau.“Đường hoa dỗi nợ” gợi cảnh người đi xa, để lại nỗi dỗi thầm nơi cỏ hoa. Còn “lối cỏ hờn duyên phận liễu bồ” lại phảng phất nét buồn phận nữ, mong manh mà kín đáo. Câu thơ nghe như tiếng thở dài, lặng mà không lụy, ngân trong chiều muộn.
“Thạch thảo mơ sầu ôm cánh rũ
Hoa quỳnh vọng tủi giấu đài thô”
Hai loài hoa muộn, mỗi cánh đều mang dấu thời gian và nỗi cô tịch. Thơ không còn tả cảnh mà đã trở thành lời tự tình, như tiếng lòng kín đáo gửi vào hoa cỏ.
“Mờ loang nét cũ khuôn ngà ngọc
Đề mỗi lần xuân nặng gót thồ.”
“Hờn Thu” là bài thơ mang âm hưởng cổ thi mà vẫn thấm hơi thở đương đại. Đọc “Hờn Thu”, ta nghe trong từng con chữ là hồn xưa còn đọng lại. Ở đó, cái đẹp, cái buồn và cái hờn quyện lại thành nỗi thương trang nhã, cổ điển.
Thơ của tác giả Nguyễn Hữu Trí vì thế như chén trà ủ lâu – càng ngẫm càng ấm, càng nhấp càng say.
Kính tri ân Ông đã mang đến cho độc giả những áng thơ cổ kính và duyên dáng.
✍️ Lisa La



