Thơ
Thu vàng

Vàng phơi giọt nắng cũng vàng
Em mang áo lụa giăng hàng lá rơi
Vàng rơi rơi, Thu lả lơi
Áo vàng theo gió gọi mời Đông sang
Thu rất thật Thu bên nàng
Ôm Thu cùng lá dịu dàng tiễn Thu
Em chào giấu kín lời ru
Để anh không nói mịt mù đường đi
Qua rồi một thuở tình si
Lời chào ai nỡ tiếc gì trao nhau
Đường Thu xưa lá đổi màu
Vàng mênh mông quá, Thu đau tình đầu
Chớm Đông vàng cũng phai màu
Nắng tàn theo gió thổi sâu vào lòng
Bờ vai lạnh, bởi gió Đông
Chào Thu lần cuối, nụ hồng trả xong!
✍️ HÀN TUẤN



