Giới thiệu tác phẩm “Trăng treo”

| Giới thiệu tác phẩm |
TRĂNG TREO 🌙
Trăng treo lơ lửng trên cành
Hắt hiu bóng dáng như mành mỏng manh
Tròn xoe một mảng thanh thanh
Tưởng chừng gió thoảng sẽ đành vỡ tan
Giữa đêm hun hút mơ màng
Khoảnh không vô tận ngỡ ngàng về đâu
Buồn chăng trăng sáng mấy màu
Tô thêm vẻ đẹp ngọt ngào thanh xuân
Trăng treo đang mãi bâng khuâng
Nhớ trong tiềm thức bao lần nơi đây
Rồi mai hừng sáng lất lây
Ẩn mình chìm khuất lúc ngày mới sang…
🌙 TG Tuong Ngo
Trong dòng chảy của thi ca Việt, trăng là tấm gương phản chiếu tâm hồn của mỗi thi nhân. Nhà thơ Xuân Diệu dùng trăng để tôn vinh khát vọng sống và tình yêu, mở ra những không gian lãng mạn:
“Trong vườn đêm ấy nhiều trăng quá,
Ánh sáng tuôn đầy các lối đi…”
Hàn Mặc Tử thì biến trăng thành hình ảnh mộng mị, vừa dịu lại vừa si mê:
“Trăng nằm sóng soãi trên cành liễu
Đợi gió đông về để lả lơi.”
Nguyễn Bính thì đưa trăng về với làng quê, giữ nguyên chất dân dã, thơm mùi đồng nội:
“Sáng trăng sáng cả vườn chè
Một gian nhà nhỏ đi về có nhau.”
So sánh với những mẫu mực ấy, “Trăng Treo” lại chọn nấc cảm xúc rất riêng. Trăng ở đây không cuồng nhiệt, không huyễn hoặc, cũng không mộc mạc đời thường. Nó “treo” trong trạng thái tĩnh lặng, mong manh và nội quan.
Câu mở đầu: “Trăng treo lơ lửng trên cành | Hắt hiu bóng dáng như mành mỏng manh” biến trăng thành một nhân chứng nội tâm; trăng là gương, là mảnh vỡ của ký ức.
Bút pháp tả-cảnh-ngụ-tình ở “Trăng Treo” rất tinh tế. Thi liệu rất súc tích, nhạc điệu trầm tĩnh, khiến vầng trăng tỏa lan một ánh sáng thuần khiết.
Cám ơn tác giả đã đem đến cho văn đàn một ánh trăng rất dịu vợi – không rực rỡ, mà treo như nỗi nhớ trong lòng người đọc.
✍️ Lisa La



