Thơ
An nhiên

Đi qua viễn mộng trường đồ
Phương trời duyên khởi mơ hồ nhân duyên
Đêm rừng nếm giọt nắng thiêng
Đất không
Trời cũng vô biên
Chân mòn
Đèn khuya trăng hỏi mất còn
Lao lung nhóm lửa thổi hừng bi tâm
Kinh vàng giới vực bóng râm
Thơ siêu xuất ý quyện vần thanh cao
Nắm cơm tù ngục xin chào
Nụ cười tan chảy tanh tao ưu phiền
Huyền cầm ru khúc chênh nghiêng
Trắng đen phím vỗ mạn thuyền
vượt qua
Nhẹ tênh ôm ấp san hà
Trải dài đại mộng cỏ hoa tưng bừng
Hỏi làm gì cõi vô tung
Trần gian cũng đủ vô cùng yêu thương
Nhắc làm chi chuyện vô thường
Đêm qua mai nở toả hương một cành
Sống đừng ô nhục vô minh
Chết về chắc chốn yên bình thơm tho…
Qua sông
Lưu thủy lặng lờ
Hào quang ấm sáng
Con đò an nhiên.
(2024)
✍️ TKVH



