Thơ

Đêm nay ta với bóng

Trong khoảnh khắc tịch lặng của đêm thâu, có những lúc ta thấy mình cô độc đến mức phải đối thoại với chính cái bóng của mình.

Sự đối thoại giữa người và bóng; giữa bản thể và hư vô. Có lẽ men say của kiếp phù hoa, tri kỷ không phải là ai xa lạ, mà ẩn hiện ngay trong bóng hình nhân sinh, là người duy nhất lắng nghe ta kể về những sướng khổ đầy vơi của nhân thế ..

=================

ĐÊM NAY TA VỚI BÓNG ..

Đêm nay ta với bóng
Nâng chén rượu tâm tình
Ta mời người tri kỷ
Ẩn trong dáng nhân sinh

Sao bóng im không nói
Mà lòng ta bâng khuâng
Nghe thời gian rơi nhẹ
Trên mái tóc bạc phần

Chén rượu men hư ảo
Say lắm kiếp phù hoa
Hỡi tri kỷ có rõ
Là ta hay là ma

Ta hỏi bóng: “Còn nhớ
Những ngày xưa xa xăm”
Bóng gật đầu khe khẽ
Sao nhẹ nhàng âm thầm

Trăng ngoài kia sáng quá
Soi bóng ta với người
Hai hình hài một bóng
Chia nhau một cuộc đời

Ta nhắc chuyện nhân thế
Bóng lặng nghe không lời
Những vui buồn tan hợp
Những sướng khổ đầy vơi

Đêm dần vào tĩnh lặng
Rượu cạn, lòng chưa nguôi
Ta và bóng xích lại
Ôi hai kẻ mồ côi

Nếu mai này bóng khuất
Ta còn lại mình ta
Vẫn chén rượu nồng đó
Vẫn chờ tri kỷ xa ..

✍️ Miên Hanh 16.11.2025.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button