Thơ

Nhớ chùa

Thuận duyên ghé vào tham quan mẫu mã tại Cơ sở điêu khắc Đá nghệ thuật Quang Lộc (BR-VT), ngắm được nhiều tôn tượng chuẩn đẹp và tận mắt chứng kiến những nghệ nhân đang thao tác, làm việc rất chăm chỉ với nghề nặng nhọc bụi đá…

Ấn tượng nhất là tảng (phiến) đá về HT. Thích Mãn Giác, tức Thi sĩ Huyền Không, tác giả của nhiều thi phẩm nổi tiếng, trong đó có bài “Nhớ chùa” với câu thơ đã trở thành bất hủ:

“Mái chùa che chở hồn dân tộc
Nếp sống muôn đời của tổ tông”

Phiến đá nghệ thuật này được đặt hàng đã hoàn tất xong xuôi chờ ngày lành tháng tốt di chuyển, lên đường sang tận Nam California – Huê Kỳ.

Từ thuở ra đi vắng bóng chùa
Đường đời đã nhọc chuyện hơn thua
Trong tôi bừng dậy niềm chua xót
Xao xuyến mơ về lại cảnh xưa

Thấp thoáng đâu đây cảnh tượng làng
Có con đường đỏ chạy lang thang
Có hàng tre gợi hồn sông núi
Im lặng chùa tôi ngập nắng vàng

Có những cây mai sống trọn đời
Bên hàng tùng bách mãi xanh tươi
Nhìn lên phảng phất hương trầm tỏa
Đức Phật từ bi miệng mỉm cười

Tôi nhớ làm sao những buổi chiều
Lời kinh giải thoát vọng cao siêu
Đây ngôi chùa cổ ngày hai buổi
Cầu nguyện dân làng sống mến yêu

Vì vậy làng tôi sống thái bình
Sớm khuya gần gũi tiếng chuông linh
Sắn khoai gạo bắp nuôi thôn xóm
Xây dựng tương lai xứ sở mình

Tối đến dân quê đón gió lành
Khắp chùa dào dạt ánh trăng thanh
Tiếng chuông thức tỉnh lan xa mãi
An ủi dân hiền mọi mái tranh

Trầm đốt hương thơm bay ngạt ngào
Thôn trên xóm dưới dạ nao nao
Dân làng tắm gội lên chùa lễ
Mười bốn, ba mươi mỗi tối nào

Biết đến bao giờ trở lại quê
Phân vân lòng gởi nhớ nhung về
Tang thương dù có bao nhiêu nữa
Cũng nguyện cho chùa khỏi tái tê

Chuông vẳng nơi nao nhớ lạ lùng
Ra đi ai chẳng nhớ chùa chung
Mái chùa che chở hồn dân tộc
Nếp sống muôn đời của tổ tông.

(Huyền Không – 1956)

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button