
Lẽ ra… tôi chạm vào mái tóc ấy:
Suối tóc mềm… xoãi mượt cả dòng Hương!
Tiếng chuông Thiên Mụ ngân nỗi vô thường
Chùa Từ Đàm đang trong giờ đảnh lễ.
Lẽ ra tôi chạm đôi dòng dư lệ
Trên đôi mắt em thấy cảnh điêu tàn:
Lũ lụt tràn về nhà cửa tan hoang
Những mái nhà bay… tường Thành sụp đổ!
Lẽ ra… chạm viên gạch cửa Nhà Đồ
Cơn lũ vừa rồi còn in ngấn nước
Tiếng thở thời gian ngân dài thườn thượt…
Mạ còn vui? Khi thấy cảnh hoang tàn.
Lẽ ra tôi chạm màu nước Hương Giang
Làm răng biết nước là trong, là đục?
Nước lũ tràn về ngập chìm Phường Đúc
Đã bao đời Huế vất vả gian nan!
Lẽ ra… chạm vào tiếng nấc thời gian
Vọng trầm xa xôi từ đỉnh Bạch Mã
Lời Tiền nhân lẫn bốn mùa thay lá
Khải Định vàng son… mưa nắng nhạt nhòa!
Chạm vào hạt sương linh hồn tượng đá:
Chầu lăng Tự Đức những chiều âm u
Mặc cho nắng rơi. Mặc cho mưa mù
Vết thời gian chất chồng trên vai tượng!
Lẽ ra… tôi đã chạm những con đường:
Nằm thở dài nghe hai mùa mưa nắng
Bỗng dưng chiều nay xôn xao trống vắng
Biết bao mùa… thầm lặng dấu chân son?



