Thơ

Mãi mãi bên em

Bức tranh kia ẩn chứa hằng nghìn lời nói,
Mà sao anh chẳng nghe được tiếng em?
Những mảng màu trộn lẫn vào nhau chìm nổi
Nhưng sao anh không tìm thấy một bóng hình

Biển nằm hát ru ngàn năm con sóng vỗ
Thuyền em đang lênh đênh ở nơi đâu
Anh ngồi đây với trùng trùng nỗi nhớ
Anh ngồi đây ngủ gục trong những sắc màu

Anh cố gắng vẽ đời mình bằng những nhịp thở
Nhịp tim lúc nhanh lúc chậm lúc loạn cuồng
Anh muốn vẽ tâm hồn anh bị tan vỡ
Với những gam màu nghẹn ngào đau xót yêu thương

Anh chỉ còn sót lại một hành trang già nua ít ỏi
Dăm ba bài hát và những bài thơ rất buồn
Anh tồn tại trong một góc đời của thế giới
Chờ một ngày theo mây gió bay ngàn phương

Những vì sao rồi sẽ một ngày tàn lụi
Ánh trăng kia đôi khi cũng theo mộng vô thường
Chỉ có những linh hồn yêu nhau là vĩnh cửu
Tình yêu làm cho họ bất tử với thời gian

Anh xin em cho anh những tháng ngày sau cuối
Được thấy lại những ký ức của chúng mình
Được ăn năn xoá đi bao nhiêu bóng tối
Để nhẹ nhàng bước vào ngưỡng cửa tử sinh

✍️ Xĩnh Vạn Na , 17/11/2025

Ps : Chủ đề trung tâm là tình yêu vĩnh cửu trong ký ức và linh hồn, vượt lên trên sự tàn phai của thời gian và thân xác.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button