Thơ

Quá khứ và con chữ

* Thơ : Lê Văn Trước
* Lời bình : Ngọc Cẩm

Tặng em một nhánh hoa
Hoa đỏ tuổi học trò
Tặng em một bài thơ
Ngày anh tròn mười sáu

Có con chim sáo đậu
Nắng oi buổi trưa hè
Mưa đời nhọc nhiêu khê
Ta về từ cõi mê

Tháng ngày vẫn lê thê
Ta say cuồng giấc mộng
Năm trăm năm em về
Em về căn gác trọ

Năm xưa em còn nhớ
Lời cũ em thì thầm
Khi mưa chiều lâm râm
Mưa chiều pha nắng Hạ

Trong veo lên chiếc lá
Giọt mưa ngày tháng Mười
Tôi mơ thấy em cười
Sắc nhọn pha lê vỡ

Tôi lât trang vở cũ
Thời gian chưa đi qua
Lời yêu xưa còn đó
Nhạt màu theo thời gian

Ta cười giữa nhân gian
Năm tháng cùng thu tàn
Cùng con chữ lang thang
Trên dòng xuôi về nhớ

Đêm nằm nghe thác lũ
Tự cội nguồn hồng hoang
Ta như chiếc lá vàng
Thắm đẫm thời quá khứ

Quá khứ và con chữ
Lặng thầm đi vào thơ.

Lvt 06/10/2025

* Lời bình :

Bài thơ “Quá khứ và con chữ” như một hành trình trở về miền ký ức – nơi tuổi trẻ, tình đầu và những mộng mơ thuở cũ vẫn còn nguyên hơi ấm trong từng dòng hồi tưởng.

Thời gian có thể phủ mờ tất cả, nhưng con chữ vẫn giữ lại hồn cốt của một thời đã xa. Giữa “những cơn mưa lâm râm” và “chiếc lá vàng thắm đẫm thời quá khứ”, người thơ dường như đang lắng nghe chính tiếng lòng mình vọng lại.

Ở đó, quá khứ không còn là nỗi buồn, mà là chất liệu để thơ hóa giải những day dứt nhân gian — nơi ký ức và con chữ cùng song hành, nhẹ bước qua năm tháng, để tình và thơ cùng được hồi sinh trong tĩnh lặng.

“Ta như chiếc lá vàng
Thắm đẫm thời quá khứ
Quá khứ và con chữ
Lặng thầm đi vào thơ.”

Đây là lời tự sự đẹp, trầm và sâu.Người thơ không chỉ hoài niệm mà còn chạm đến bản thể của sáng tạo: viết là giữ lại những gì đã trôi qua, là làm cho ký ức được sống thêm một lần nữa qua con chữ.

Một bài thơ nhẹ nhàng mà đầy độ lắng — nơi quá khứ hóa thành thi ca, và con chữ trở thành nhịp tim của kẻ từng đi qua những mùa nhớ.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button