Thơ

Tâm sự của rừng

Tôi luôn che chở ngày đêm
Dù mưa hay nắng vẫn mềm trái tim
Đông dù lạnh giá rừng tìm
Xuân về rừng bỗng xanh tình đón đưa

Hạ reo khúc nhạc ban trưa
Bốn mùa rừng mãi nói chưa hết tình
Rừng yêu lời gió bên mình
Gió rung cây lá lặng thinh hát mừng

Mưa về rừng giữ đất ngưng
Nước tuôn rừng nói hãy ngừng chảy qua
Rừng êm ái để người qua
Rừng che gió bão nở hoa tặng người

Giữ cho trần thế tiếng cười
Giữ không gian mãi xinh tươi cho rừng
Hãy thương yêu và hãy đừng
Vào rừng đốn gỗ, cây rưng lệ buồn

Mất rừng, nước chảy về nguồn
Điêu tàn rừng khóc, lệ tuôn kiếp này
Đất chảy, lũ cuốn đọa đày
Nhà tan, cửa nát, rừng bay mất rồi!

✍️ HÀN TUẤN

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button