Như Lai

Tháng tháng, năm năm mình cứ nhìn mưa rơi rồi ngưng, mây tụ rồi tan, … nhìn người đến rồi đi, lòng hiểu rằng đời sống vốn không giữ lại điều gì thật lâu. Có những lúc rất muốn níu, nhưng càng níu càng mỏi. Thế rồi tôi học cách nhìn mọi việc nhẹ hơn, chậm hơn, để thấy cái đến cũng bình thản mà cái đi cũng lặng lẽ. Bài thơ “Như Lai” ra đời trong một buổi như thế.
“Như Lai là đến tùy duyên
Là đi tự tại giữa miền hư không
Tựa như những giọt nắng hồng
Vô tư xuống chốn dương trần rồi tan
Mưa rơi từ phía cuối ngàn
Rồi mưa trở lại vô vàn từ mây
Vô thường gió thổi mây bay
Vô thường mây lại đến ngày kết mưa
Mùa đi mùa lại sang mùa
Hoa luân hồi nở như chưa đã từng
Như Lai qua cõi sắc – không
Đã từ vô thủy vô chung dặm trường
Hạt sương rồi cũng về sương
Bụi đường lại trả bụi đường phù hư
Vầng trăng khi tỏ khi lu
Nhưng trăng là của thiên thu bốn bề
Thế gian chẳng ước hẹn thề
Sống bao năm cũng … ngày về… Như Lai”.
Viết đến những dòng cuối này, mong sao giữa những bận rộn của đời sống, có ai đó khi khép lại bài thơ sẽ thấy lòng mình nhẹ hơn một chút, chậm hơn một chút. Nếu trong khoảnh khắc ấy, người đọc dừng lại để thở sâu, để nhìn mây trôi, mưa rơi và mỉm cười với chính mình, thì với tôi, bài thơ này đã được “trở về” đúng nghĩa của nó.
Cám ơn độc giả của SMV
✍️ Lisa La



