Thơ

Hư ảo

Một chút long lanh quá thật thà
Chút tình hư ảo bỗng thoáng qua
Tình như còn ở gần tay với
Một chút nữa thôi, bỗng dưng nhiều…

Rồi đến một ngày, bỗng tịch liêu
Nắng còn lơ lững, đã đến chiều
Tóc xanh ngày ấy, nay còn nuối
Vài sợi cô đơn, bỗng dưng buồn…

Gió về rung lá, cây chào đón
Nhè nhẹ chút thôi, lá dỗi hờn
Bài ca “trút lá” ngày gió lớn
Bỗng chốc âm vang tiếng thở dài…

Không không, có có, nỗi niềm ai
Níu giữ làm chi, tháng ngày dài
Bay lên đỉnh núi, tìm hư ảo
Một cõi miên trường, ta với ta…!

✍️ HÀN TUẤN

Ghi Chú:

  • Chỉ cần vài cơn gió lớn của Đông về là cây thành trụi lá trong phút chốc…!
  • HT cảm tác từ ảnh chưa rõ tác giả !

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button