Thơ

Trăng muộn

Xin mượn lời của người bạn đời của mình đã nói khi anh ấy “propose”

… Anh đến với em khi tuổi trẻ đã ở lại phía sau, khi trong anh đã từng có nhiều vết thương chưa liền sẹo. Anh từng nghĩ mình đã cạn niềm tin sau những đổ vỡ, từng quen với một mình giữa đời rộng. Nhưng em xuất hiện, không ồn ào, không vội vã, như một vầng trăng muộn bước vào đêm anh đã tưởng là dài lắm. Anh không thể cho em những điều rực rỡ, chỉ dám hứa sẽ đi chậm, đi thật, và trân trọng từng khoảnh khắc có em, như cách một người đã mất nhiều mới hiểu thế nào là giữ…

TRĂNG MUỘN – BÀI HỌA

Anh biết em – vẫn là vầng trăng muộn
Đến sau rồi… mà ánh vẫn long lanh
Dẫu khuyết một vành thôi nơi cuối nẻo
Vẫn làm anh thao thức suốt canh tàn.

Anh biết em – vẫn là vầng trăng muộn
Rót men say xuống tận đáy đời anh
Một ánh bạc cũng làm đêm sóng sánh
Huống chi là cả một mảnh mong manh.

Anh biết em – vẫn là vầng trăng muộn
Nghiêng bờ vai trong gió sớm, sương khuya
Giữa tinh tú em lặng tìm ánh lạc
Nên cả đời đứng đợi một chia xa.

Anh biết em – vẫn là vầng trăng muộn
Nhưng đến rồi… là đến tận tim anh
Trăng non cũ hay trăng về rất muộn
Cũng đủ làm ấm lại một đêm thanh…

… Mình gặp lại nhau khi cả hai đều đã đi qua những đêm dài không ánh trăng. Vì thế, nếu còn có thể nắm tay nhau đi tiếp, anh chỉ mong mình đi chậm đủ để không lạc em thêm một lần nào nữa.

✍️ Lisa La
Tặng Chị Huong Mrs-Le

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button