Thơ

Lặng lẽ

Gió heo may đã về
Có phải chăng mùa đông
Đem hơi ấm tình nồng
Tiết trời se se lạnh

Như cuộc tình mong manh
Dẫu một chút muộn màng
Cũng thấy lòng thanh thản
Ngày mai biết về đâu?

Trái tim buồn chôn giấu
Lặng lẽ chỉ một mình
Nỗi niềm đành câm nín
Tình ơi! Cuối trời xa

Thời gian sao vội vã
Hãy ngừng lại phút giây
Cho tôi nhắn câu này
Hình như tôi đã yêu!!

Yêu hoàng hôn buổi chiều
Mây trời trôi lãng đãng
Gió chiều nhẹ mênh mang
Đâu đó một bóng hình

Mắt môi như lặng thinh
Nghe trong tim nhịp đập
Một vòng tay ấm áp
Chơi vơi ngày tháng buồn..

✍️ TRẦN DUNG

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button