Thơ

Kiếp người rứa mà thôi

Một cuộc người mong manh
Trăm năm qua kẽ mành
Nhục thân rồi hóa khói
Bay vèo về trời xanh

Dẫu quan hay thứ dân
Cuối cùng đều vô hòm
Thân xác thành bụi đất
Chết đi hai tay không

Trâu bò chết để da
Người ta chết để tiếng
Sống gieo điều ô trọc
Chết không hết rủa nguyền

Ngày mai ai dám chắc
Chưa về nơi rất buồn
Hồn sa vào ngục thất
Nghiệp cũ mãi còn vương

Sống xin đừng làm ác
Hãy sống đời thiện lành
Chớ gây điều thất đức
Lòng nhẹ nhàng ngàn năm

Giữ tinh thần liêm chính
Giữa thời thế nhiễu nhương
Ngay thẳng, không xu nịnh
Chẳng sợ miệng người trần

Dù sống còn một ngày
Hãy sống cho thiện lương
Gió lay mà lòng tĩnh
Niềm tin vẫn khiêm nhường

Khi trở về cát bụi
Còn người nhớ, kẻ thương
Mỉm cười nơi chín suối
Linh hồn vào vô thường

Tôi ngồi nhìn dòng sông
Xác người trôi bềnh bồng
Khóc phận người trong lũ
Cát bụi hóa hư không

Tôi nhìn bạn bè nằm
Dòng cáo phó rưng rưng
Cành hoa đời tiễn biệt
đau xót đến vô ngần

✍️ Xĩnh Vạn Na, 04/12/2025

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button