Giới thiệu tác giả - tác phẩm

Giới thiệu thi phẩm “Lăng Cô, Hải Vân”

| GIỚI THIỆU THI PHẨM |

LĂNG CÔ, HẢI VÂN

✍️ Quang Bình Trương

“Đêm về trên biển Lăng cô
Huế ơi lâu lắm mới vô trong này
Núi kia gió biển mây bay
Nên em đùa gọi nơi này Hải vân

Đường vô Đà nẵng đã gần
Cho anh tạm biệt một lần Huế ơi
Cho anh ngắm cảnh bầu trời
Sao khuya nhấp nháy cuối trời thương ai

Nước non thiên lý dặm dài
Hải vân Bạch Mã lệ ai gieo sầu
Huyền Trân xưa ấy dãi dầu
Báo đền nợ nước ân sâu cha già

Ô, Lý một dải sơn hà
Chân Mây xanh mãi, biển nhà Lăng Cô
Đường vào nam, lý ngựa ô
Cho ta thương mãi điệu hò nam ai”

Chân thành cám ơn tác giả đã đồng hành cùng NHỊP CẦU HUẾ từ những năm 2023. Chúng em đã mở rộng phạm vi kết nối để nội dung bài vở được phong phú hơn với tên SẮC MÀU VIỆT.

Hôm nay xin phép được giới thiệu thi phẩm “HẢI VÂN, LĂNG CÔ” đến độc giả.

“Chiều chiều ra đứng biển Lăng,
Trông về xứ Huế dạ bâng khuâng buồn…”

Trong cái bâng khuâng rất Huế ấy, bài thơ “Lăng Cô, Hải Vân” hiện lên như một khúc trữ tình dịu sâu về núi, về biển, về lịch sử và về nỗi lòng người trên bước đường thiên lý. Tác giả đưa người đọc đi qua những địa danh quen thương: Lăng Cô, Hải Vân, Bạch Mã, Chân Mây…, nhưng đó không chỉ là hành trình của không gian, mà còn là hành trình của ký ức và tình quê.

Khi đọc bài thơ, tôi có cảm giác như đang ngồi trên chuyến xe đêm qua đèo Hải Vân, một bên là núi, một bên là biển, gió mặn thổi qua những tầng mây lặng lẽ. Câu thơ “Đêm về trên biển Lăng Cô” mở ra một không gian rất rộng, rất yên, khiến nỗi nhớ Huế hiện lên tự nhiên, không gắng gượng. Đặc biệt, hình ảnh Huyền Trân công chúa làm mạch thơ lắng sâu, để nỗi riêng hòa vào nợ nước non. Và khi bài thơ khép lại bằng điệu hò Nam Ai, lòng người đọc cũng chùng xuống theo – một nỗi thương man mác, rất Huế, rất miền Trung, rất người.

✍️ Lisa La.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button