Thơ

Mắt Huế xưa

Phạm Đình Chuân (Trầm Mặc Siêu)

Em muốn gởi… chút mưa vào trong ấy!
Sợ những hạt buồn chạm nỗi đau Anh
Chắc ở trong nớ trời vẫn trong xanh?
Ngoài ni Anh! Huế vẫn mưa rả rích…

Hạt mưa rơi… thấm sâu vào da thịt
Hoàng Thành xưa mưa vẫn mãi rêu phong
Mưa rơi rơi buốt giá tận trong lòng
Rêu xanh biếc… những đền đài phế phủ!

Phố vẫn buồn… với mắt Huế trầm tư
Từng góc phố bóng hình Anh ở đó
Quán cà phê nào nghiêng vai gầy nhỏ?
Nép vào nhau… như một thuở yêu người!

Dòng Hương Giang tươi nhịp thở đôi mươi
Luyến lưu Trường Tiền. Trầm ngâm mắt biếc
Thương nhớ mười hai từ vô lượng kiếp!
Khoan thai Từ Đàm. Thả nhịp chuông trôi…

Anh không về… để Huế nhạt bờ môi
Từng con đường, góc phố bỗng bơ vơ
Màu phượng tím cớ sao lòng lo sợ?
Phố trầm tư. Hoài ngóng Anh trở về!

Đồng Khánh còn không môi trầm mắt quế?
Dạo đường Lê Lợi tim cũng liêu xiêu
Em qua Phủ Cam bóng ngả đường chiều
Người đã đi! Như người chưa từng đến…

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button