Thơ

Bởi vì có em

Thời gian dần trôi qua
Cả hai chúng mình sẽ già
Cùng nhìn thấy những nếp nhăn đậm đà
Nơi khóe mắt và cả đôi môi xinh

Chuyện bình thường mà cả hai chẳng bận tâm
Có những lúc giận tưởng chừng muốn rời xa
Khoảng trống trong lòng nhắc nhở đến thiết tha
Mời gọi trở về ánh mắt yêu thương thứ tha

Có những ngày trời giông bão, buồn hiu buồn hắt
Có những ngày trời trong vắt, không chút mây
Có tiếng cười và nhiều bữa cơm ngon
Có những lúc nhức mình nhức mẩy bởi những cơn ho dai dẳng
Rồi điều đó cũng qua

Đủ cung bậc của cảm xúc
Đủ màu sắc của thời gian
Đủ gia vị của cuộc đời
Đủ thấy rằng không thể nào rời xa

Từ ngàn kiếp trước hay bao nhiêu nhỉ
Anh và em nợ nhau nhiều quá
Cứ trả hoài vẫn chưa xong
Chắc đợi chờ thêm cả kiếp sau

Và cứ thế ta cùng “lớn” bên nhau
Và cứ thế tóc ngã màu thật sâu
Và nắm tay cùng bước đi hết cuộc đời
Chuyện bình thường mà có miên trường bền lâu?

✍️ Hàn Tuấn

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button