Thơ

Chiều đông trên lối vàng

Nì ai tê còn nhớ
Nhớ nắng mưa thất thường
Mới thương rồi chợt ghét
Chao ôi khó đo lường

Ừ ai tê xưa nớ
Cứ quên nhớ bất chừng
Khi mô cũng rưng rưng
“Cười chi vô duyên rứa”

Chiều đông trên lối vắng
Gió lặng phía mây xa
Thời gian chầm chậm đếm
Những heo may phong ba

Nhớ bữa ai im lặng
Như thể gió ngừng trôi
Anh bước nhẹ rất khẽ
Sợ chạm nỗi đơn côi

Nì thương mô cần hỏi
Nì hỏi có được khôn
Chữ thương chưa kịp cạn
Răng buốt giá tâm hồn

Con đường xưa nhỏ rứa
Dấu chân ai qua rồi
Lá rơi mờ kỷ niệm
Lượm hoài vẫn chưa thôi

Chừ nắng mưa vẫn rứa
Chừ nụ cười hanh hao
Ai còn như ngày nớ
Hay xa tự thuở nào

Thôi thì anh vẫn nhớ
Vẫn giữ một chút thương
Lỡ mai tê hội ngộ
Vẫn âm ấm đoạn trường ..

✍️ Miên Hanh; 07.1.2026.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button