
Giữa chiều Đông… cơn mưa nào loang lổ?
Vai ướt mềm lầm lỡ những vầng thơ
Lời nguyện cầu dang dở giữa cơn mơ
Tim xót xa đập. Nghìn lần tan vỡ!
Tình trót cạn cay đắng nỗi thờ ơ
Em miên man giữa muôn ngàn đau khổ
Ngọt ngào mà gai góc như quả tim thô!
Anh ra đi… giữa sóng đời lồng lộng!
Buồn làm gì khi tình hoá hư không?
Sa mạc trắng bước chân hằn sỏi đá
Để rồi đây hai ta thành xa lạ
Ảo ảnh kia… nay trói buộc ân tình!
Qua đêm tối rồi sẽ đến bình minh
Mặt trời lên sẽ xua tan quá khứ
Dòng nước lành cho người khách thứ lữ
Chênh chao chân cô đơn bước độc hành!
Phố xá đông người sao thấy lạnh tanh!
Một trong hai ta sẽ thành người cũ
Mềm môi ướt thầm thì lời ẩn dụ
Vầng trăng xưa… nay trả nợ ân tình.



