Huế – mùa này trong nỗi nhớ của tôi

Huế mùa này chắc lại mưa – thứ mưa dịu dàng như hơi thở, rơi chậm mà thấm sâu. Trời vẫn trong mà không chói, gió thu vẫn khẽ qua cầu Trường Tiền, mang theo hương trầm từ chùa Thiên Mụ, lẫn trong tiếng chuông ngân vọng giữa chiều bảng lảng. Dòng Hương vẫn lững lờ trôi, như dòng ký ức trong lòng người xa xứ – cứ nhẹ nhàng mà day dứt, không nguôi.
Mỗi lần nghe ai nhắc đến Huế, tôi lại thấy tim mình thắt lại. Huế của tôi – của thế hệ 1970 trở về trước – là một miền thanh bình và nên thơ. Là những sáng sớm bên chợ Đông Ba, tiếng rao hàng ấm áp như một khúc hát đời thường. Là con đường Nguyễn Trường Tộ ngập lá me bay, nơi tôi và bè bạn từng đạp xe đi học, áo trắng tung bay trong nắng sớm. Là trưa hè oi nồng bên dòng An Cựu, hay những buổi chiều khói lam phủ kín sông Hương, tiếng chuông chùa Thiên Mụ vang lên giữa mênh mang ký ức.
Huế khi ấy đẹp lắm – một vẻ đẹp tự nhiên, không cầu kỳ, không phô trương. Người Huế hiền hòa, nói năng nhỏ nhẹ, trong mắt ẩn giấu một nỗi buồn dịu dàng. Mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn nghe như đâu đó vang lên giọng ca “Ai ra xứ Huế”, nghe tiếng đàn tranh rơi từng giọt nhớ giữa đêm khuya tĩnh lặng. Cả tiếng mưa rơi trên mái ngói rêu phong, cả mùi hương trầm thoảng trong gió, đều có thể khiến người đi xa như tôi bỗng lặng người – để nhớ, để thương.
Huế hôm nay đã khác – thành phố sáng đèn, đường phố mở rộng, những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hương. Khách du lịch nườm nượp, tiếng nói cười vang khắp phố. Nhưng giữa bao đổi thay, tôi vẫn nhận ra Huế của mình vẫn còn đó: ánh mắt hiền từ của người bán hàng rong, giọng nói nhẹ như gió thoảng, tiếng chuông chùa giữa buổi hoàng hôn, mùi hoa lài thoang thoảng sau vườn nhà cũ. Huế vẫn giữ được cái hồn xưa cũ – trầm, sâu, và man mác như một khúc hò vọng lại từ miền quá khứ.
Nhiều năm xa quê, giữa một chiều thu nơi xứ người, tôi vẫn nghe đâu đây tiếng mưa Huế rơi trong lòng. Nhớ con sông xanh ngắt, nhớ mái trường cũ, nhớ giọng mẹ mềm như khói sương. Huế trong tôi không chỉ là quê hương, mà là phần ký ức đẹp nhất của một đời người – nơi tôi để lại tuổi trẻ, để lại cả những giấc mơ ngọt ngào và bình yên nhất.
Huế ơi… Dẫu tôi có đi xa đến đâu, trong tim vẫn còn một chỗ dành cho người – nơi mùa nào cũng dịu dàng, nơi ký ức vẫn nở hoa mỗi khi được gọi tên. Chỉ cần một tiếng mưa rơi, một làn hương trầm thoảng qua, là Huế lại trở về – nguyên vẹn, hiền hòa và thiết tha như thuở nào.
✍️ Lisa La



