Truyện ngắn

Đêm trong căn phòng bệnh viện!

Gần giữa mùa đông, tiết trời càng trở lạnh hơn, gió mạnh và mưa nhiều. Tôi kéo cao cổ áo theo thói quen để tránh cơn giá buốt của một đêm gió bấc đang kéo về trên đỉnh đồi. Dù rằng hệ thống sưởi trong nhà luôn giữ ở 70 độ Fahrenheit. Ngoài kia bên khung cửa sổ, những cành cây trơ lá đang nghiêng mình đong đưa theo chiều gió. Bầu trời đêm nay thật ảm đạm, không trăng sao. Ngồi buồn lại nhớ đến các con và người vợ hiền yêu dấu. Mấy hôm nay nàng về Los Angeles thăm Ông Bà Ngoại, để lại tôi một mình cô đơn trong không gian mênh mông trên đỉnh gió hú này. Chừ cũng sắp nửa đêm rồi còn gì!!! Có lẽ giờ này vợ tôi cũng đang lịm dần vào giấc ngủ say sưa, và tôi biết chắc rằng đêm nay trước khi lên giường, nàng đã cùng gia đình bên Ngoại tham gia “hội nghị bàn dài” như thường lệ.

Cảm thấy nỗi hiu quạnh tận đáy tâm hồn vì chẳng biết làm gì khi đôi mắt vẫn chưa buồn ngủ. Ý định ngồi vào bàn viết để viết những dòng khai bút kể từ đầu tháng đến nay. Nhưng loay hoay một hồi tôi cũng chẳng biết viết gì? Về đề tài chi… ? Mãi xoay quanh với những ý nghĩ vẩn vơ trước trang giấy trắng. Muốn viết thật nhiều mà chữ nghĩa dường như tụi hắn chạy trốn đi mô mất tiêu. Thôi thì đành huyên thuyên chút xíu chuyện đời cho khuây khoả vậy.

🍇

Mùa thu năm 2001 tôi không may nhiễm một căn bệnh, mãi đến hai tuần sau mới biết đó là bệnh Valley fever”. Cũng chỉ vì ỷ y và xem thường quá mà tôi không chịu đi khám Bác sỹ. Trải qua mấy ngày chịu đựng những cơn ho, sốt và đau lồng ngực hành hạ đến kiệt sức, tôi vẫn nuôi hy vọng sẽ lướt qua. Nhưng không, sự chờ đợi ngày càng trở nên vô vọng vì cơ thể tôi suy nhược tồi tệ hơn một cách nhanh chóng.

Thiết nghĩ sức khỏe của chồng có vấn đề nghiêm trọng. Vợ tôi vội liên lạc với gia đình để xin sự cố vấn của Ba tôi. Với nhiều năm kinh nghiệm trong lãnh vực y khoa và sau khi nghe vợ tôi trình bày về bệnh trạng của tôi thì Ba tôi bảo vợ tôi phải đưa tôi nhập viện ngay lập tức.

Tôi có thói quen thường xuyên chạy bộ vào mỗi buổi chiều trên những con đường vắng lặng, ít xe cộ qua lại ở ngoại ô thành phố. Vì tôi thích quang cảnh đồng quê với những cánh đồng nho bạt ngàn. Ở vùng đồi núi Central Valley tôi ở có một loại vi khuẩn sống trong lòng đất có tên gọi Coccidioidomycosis. Loại siêu vi khuẩn này vẫn tồn tại lần quẩn trong không khí nhiều giờ sau khi những công nhân đồn điền làm công việc cày xới để trồng trọt.

Ngày nhập viện tôi bị mê sảng vì sốt cao. Bác sỹ cho biết tánh mạng của tôi đang trong cơn nguy kịch. Nếu trễ khoảng một giờ nữa thì đời tôi kể như kết thúc từ đây.

Vì là bệnh lạ, nên suốt 2 tuần điều trị kể từ ngày nhập viện mà Bác sỹ vẫn chưa thể tìm ra tôi đang bị nhiễm loại vi khuẩn gì. Quá lo lắng và lo sợ dính líu đến trách nhiệm pháp lý, Ông đã chuyển tôi đến một bệnh viện khác có nhiều vị giáo sư y Bác Sỹ giỏi hơn.

Tại bệnh viện thuộc trường Đại học y, các vị giáo sư cùng một số sinh viên thực tập đã tìm ra nguồn gốc do tôi viêm nhiễm căn bệnh chết người gây ra bởi loại vi khuẩn Coccidioidomycosis.

Hai tuần sau, kể từ khi được điều trị đúng loại thuốc, bệnh của tôi có chiều hướng tiến triển tốt đẹp hơn. Nên bệnh viện họ đã sắp xếp chuyển tôi sang một phòng riêng biệt khác và được ở một mình thay vì ở chung với một bệnh nhân khác như trước đây.

Theo tôi biết, loại phòng này thường dành cho những bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch sẽ được nằm dưỡng ở đây trước khi xuất viện. Hoặc dành cho những bệnh nhân nào không có khả năng cứu chữa cũng được nằm ở đây để chờ ngày lên đường đi đoàn tụ với Ông Bà.

Mỗi buổi sáng, Bác sỹ thường ghé vào thăm tôi một lần để kiểm tra xem tình trạng sức khỏe của tôi ra sao. Kế đến cô y tá trưởng ( registered nurse) sẽ có trách nhiệm về việc chăm sóc thuốc men cho tôi theo toa của Bác sỹ. Thời gian còn lại thuộc về cô y tá (LVN) sẽ thường xuyên ra vào phòng thăm hỏi cũng như theo dõi giúp đỡ tôi khi cần.

Sang đến ngày thứ 3 được nằm trong căn phòng mới sang trọng và thoải mái như ở khách sạn 5 sao, tôi cảm thấy khỏe nhiều và ăn uống ngon miệng hơn. Tôi bắt đầu làm quen và nói chuyện với các cô y tá chăm sóc mình.

Tối hôm đó, cô y tá trưởng ( registered nurse) gõ cửa vào thăm. Nhưng sao hôm nay cô ấy im lặng quá, cô không mở lời hỏi chuyện tôi như mọi khi. Cô chỉ cắm cúi làm công việc của cô bên cạnh giường tôi. Những lúc tôi gợi chuyện thì cô chỉ mỉm cười nhưng không nói gì. Suốt thời gian khá dài ở trong phòng cô cứ làm hết việc này đến việc khác mà tôi cũng chẳng biết cô đang làm gì…?

Một lúc lâu sau, cô rời phòng, trả lại khoảng trống vắng riêng tư cho tôi. Ngẫm nghĩ sự việc vừa rồi, bỗng nhiên nhịp tim tôi tăng tốc hơn bình thường và rùng mình bởi cảm giác như có luồng hơi lạnh lan toả toàn thân. Tôi linh cảm một điều gì đó bất thường đang xảy ra trong căn phòng này. Tôi quyết định leo xuống khỏi giường rồi mở cửa bước ra. Tôi từ tốn bước những bước thật chậm dọc theo hành lang vì cơ thể đang còn yếu.

Khoảng vài phút sau, tôi đã đến nơi phòng trực của các y tá. Một cô hỏi tôi:

– Mr Pham, May I help you? Can I do something for you, sir?

– Liz… tôi muốn gặp cô Liz. Thưa…cô ấy có ở đây không ạ? Tôi hỏi.

Cô y tá đang cắm cúi trên xấp hồ sơ của các bệnh nhân trả lời tôi:

– Thưa không Mr Pham. Liz doesn’t come to work Tonight. She will have 2 days off.

Tôi cảm thấy choáng váng và các tuyến mồ hôi trên trán tiết ra như những kim chích, thân thể mất cân bằng, nghiêng hẳn về một bên. Tôi tạm tựa lưng vào cánh cửa không hỏi gì thêm nữa.

Tôi im lặng đứng yên như thế khoảng vài phút. Đến khi cơ thể trở lại trạng thái ban đầu, tôi mới tôi quay qua nói nhỏ với cô y tá:

– Cô Liz vừa vào làm việc ở trong phòng tôi cả tiếng đồng hồ mà… lạ quá…

Lúc này cô ngừng hẳn công việc và ngước nhìn tôi rồi nói:

– Tôi tên Vicky. Tối nay tôi là người thay ca cho Liz và sẽ lo chuyện chăm sóc thuốc men cho anh. Nhưng từ khi vào đây, tôi có một số việc cần làm trước khi vào phòng thăm anh. Anh cứ về phòng đi, tôi sẽ cho người vào giúp anh khi nào anh cần gì. Ở phía đầu giường có nút bấm, cứ cho chúng tôi biết nhé.

Tôi nhoẻn miệng nở một nụ cười buồn.

-Dạ, cảm ơn cô nhiều nhé.

– you’re welcome Mr Pham. Take care of yourself. I’ll meet you there shortly.

Tôi gật đầu và lẩn thẩn bước những bước nặng trĩu trở về phòng mà trong lòng đầy hoang mang vô hạn.

Một lúc sau, cô Vicky (registered nurse) mở cửa bước vào như đã hẹn để chuyền các loại thuốc vào mạch máu cho tôi theo sự chỉ dẫn của Bác sỹ. Trước khi rời phòng, cô ấy căn dặn:

– Nếu tôi cần giúp đỡ chuyện gì thì đừng ngần ngại dùng nút bấm ở đầu giường, sẽ có y tá vào giúp.

Nói xong, cô đưa tay tắt bớt những ngọn đèn không cần thiết vì quá sáng và không quên nở nụ cười chúc tôi ngủ ngon.

Dạ cô! Tôi hiểu rồi. Cô quá chu đáo, tôi cảm ơn cô nhiều nhé!!!

Đêm hôm đó tôi thao thức hoài mà không sao ngủ được. Bên ngoài cửa sổ, bóng đêm vẫn lạnh lùng bao trùm cảnh vật trong màn sương dày đặc. Không gian im lắng, không một tiếng động. Thỉnh thoảng từ một nơi xa nào đó có tiếng chó sủa vu vơ vọng lại. Rồi những âm thanh lạ hoắc rời rạc, lạc lõng và chơ vơ.

Bỗng chốc, sấm chớp sáng rực cả một góc trời, gió giật từng cơn làm những tấm kính trên khung cửa sổ rung mạnh. Rồi mưa tuôn xối xả như chưa bao giờ được mưa. Tôi nằm xoay mặt vào tường ngấu nghiến từng trang tiểu thuyết.

Sở thích của tôi là say mê đọc sách từ hồi còn nhỏ. Nhớ lại từ thời còn ở những lớp 5, 6 tôi đã mê đọc đến nỗi phải nhịn tiền ăn sáng để mua sách đọc. Bị Bà Ngoại và Mẹ tôi vác que rượt chạy trối chết. Rứa mà sau đó tôi cũng tìm cách chui vô mấy “hóc bò tó” hoặc leo lên cây ổi ngồi trốn trên đó để đọc. Những năm học cuối cấp tôi mê đọc những cuốn tiểu thuyết như :“ những người khốn khổ” của nhà văn victor Hugo, “Đồi gió hú” của nhà văn Emily Bronte, “nếu em không phải một giấc mơ “ của nhà văn Marc Levy… Có nhiều cuốn tiểu thuyết đã sờn rách nhiều chỗ, nhưng tôi vẫn còn cất giữ như những kỷ vật lúc cuối đời.

Đêm nay tôi đang đọc đến đoạn hấp dẫn nhất của cuốn” người tình” bởi nhà văn Pháp Marguerite Duras thì bất chợt nghe tiếng lách cách phía bên ngoài hành lang. Dường như có ai đó đang muốn mở chốt cửa để vào phòng…. Nếu là y tá hay Bác sỹ vào phòng viếng tôi thì họ thường gõ cửa và lên tiếng trước khi mở cửa bước vào.

Bình tĩnh và nhẹ nhàng trở người, nhưng tôi vẫn giữ ở vị thế nằm với cuốn tiểu thuyết trên tay. Rồi căn phòng trở lại lặng thinh như tờ. Tôi vẫn dõi mắt nhìn thẳng về hướng cửa ra vào, cửa vẫn còn khép kín. Tôi đảo mắt lên nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường và sững sờ vì đã quá nửa khuya. Bỏ cuốn sách sang một bên, tôi nhắm mắt lại và cố gắng tịnh tâm để mong chìm vào giấc ngủ. Nhưng sao trong lòng vẫn cảm thấy bất an quá. Căn phòng vẫn chìm vào trong tĩnh lặng, tôi nghe rõ từng tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ trên tường. Tôi xoay người vào vách tường trở lại và tiếp tục dán đôi mắt vào cuốn sách.

Khoảng vài phút sau, lại nghe tiếng khoá cửa xoay và nó đang từ từ mở ra. Với phản ứng tự nhiên, tôi trở người rồi mệt mỏi ngồi dậy. Trong khoảnh khắc bối rối khi nhìn về phía cửa… phút chốc cánh cửa đã mở hẳn về một bên. Tôi như cảm nhận có ai đó muốn vào nhưng vẫn còn e dè chưa dám. Khoảng vài giây sau, tôi thấy bóng dáng của một thiếu nữ mảnh mai đứng chần chờ ở ngạch cửa thả đôi mắt sâu thẳm nhìn về hướng giường tôi nằm. Xuyên qua chiếc màn lưới thưa tôi thấy ở trên mái tóc cô ấy có quấn một dải khăn voan màu trắng làm nổi bật Khuôn mặt tái xanh. Thiếu nữ vẫn đứng ở vị trí cũ nhìn tôi một lúc khá lâu trong im lặng. Rồi cô ấy bước hẳn vào phòng và rón rén tiến đến gần giường tôi nằm. Tôi như có cảm tưởng một làn khói sương mờ ảo ngoài kia đang từ từ trôi dạt vào vùng tăm tối. Nàng nhìn rất chăm chú vào tôi với đôi mắt u sầu, sâu thẳm. Tôi hơi choáng trước sắc đẹp của nàng. Sau đó nàng khẽ vén tà áo qua một bên và ngồi xuống ở cuối cạnh giường. Vẫn chưa định thần, tôi ngỡ mình đang trong cơn mơ. Nên vẫn ngồi im không có một cử động nhỏ nào hết. Tôi như tưởng mình đang đi lạc vào đám mây mù của ảo giác hay đang rơi vào hoang tưởng. Thiếu nữ nhích lại gần tôi hơn và đưa cả đôi tay choàng qua mình tôi và đôi mắt nàng vẫn nhìn thẳng vào mắt tôi, dường như nàng muốn nói với tôi điều gì….Ở trên khuôn mặt ấy bỗng trở nên hồng hào hơn và đẹp đến lạ thường. Với phản ứng tự nhiên, tôi đưa tay gạt ngang giữa 2 cánh tay trắng muốt của nàng. Một cảm giác rờn rợn xâm chiếm hồn tôi. Tôi cảm nhận bàn tay tôi đã chạm vào một thứ gì đó ẩm ướt, nhầy nhụa. Rồi phút chốc hình hài thiếu nữ tan biến dưới ánh sáng mờ ảo.

Bình tĩnh trở lại dưới ánh sáng mờ ảo của căn phòng không đủ sáng, tôi nhìn lên trần nhà rồi chắp 2 tay trước ngực, bắt đầu cầu nguyện đức Quan Thế Âm Bồ Tát. Cúi xuống xem lại cạnh giường chỗ của thiếu nữ vừa ngồi khi nãy… Cảnh tượng rất tâm linh ấy chỉ thoảng qua trong chốc lát. Nó không đủ làm tôi sợ hãi. Vì tôi vẫn chưa tin thiếu nữ đó là…..

Một chút bất an trong lòng, tôi thòng chân bước xuống khỏi giường, hoang man bước những bước nặng trĩu đi vào phòng tắm. Dòng nước ấm từ vòi sen trên cao hòa quyện vào tấm thân chỉ còn là bộ xương khô của tôi. Hơi nước đã giúp tôi tỉnh hẳn khỏi nỗi ám ảnh trong lòng.

Bước ra khỏi phòng tắm, tôi từ tốn rảo bước lang thang dọc hành lang bệnh viện một lúc thật lâu. Ngoài trời, những hạt mưa rơi mỗi lúc mỗi lớn hơn. Những tia chớp vẫn lập lòe ở cuối chân trời. Hàng cây sồi cổ thụ vẫn vươn cao dập dìu theo từng cơn gió bấc. Vài chiếc lá vàng còn sót lại rơi lã chã theo mỗi bước chân tôi đi. Ngang qua phòng trực của các cô y tá, tôi cố hết sức bình sinh nhoẻn miệng nở một nụ cười thật tươi trên môi để chứng tỏ cho các cô ấy biết rằng sức khỏe của tôi đã thật sự hồi phục hoàn toàn và tôi rất cần Bác Sỹ đồng ý cho tôi xuất viện vào ngày mai.

P/s: Bệnh viện này đã bị bỏ hoang trên 15 năm nay. Tôi không hiểu vì làm ăn thua lỗ hay vì lý do tâm linh nào đó…. Nhưng với mong ước và hoài bão được ấp ủ từ lâu: tôi rất muốn mình được sở hữu nơi này để dùng làm trung tâm cứu người như người đã cứu tôi trên 20 năm về trước.

TG: Mười Rạng

Viết từ phố núi Ventana Hills Clovis California.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button