Thơ

Mãi chờ em

Anh trở lại một chiều thăm chốn cũ
Sợi tơ tình còn vương khắp lối hoang
Lá vàng rơi anh gom vào thương nhớ
Cho những cội hồng ươm nụ đón xuân…

Nhà em ở bên kia con đường nhỏ
Liễu rũ cạnh hồ sóng nước xôn xao
Anh ở bên này bờ tre khuất lối
Muốn ghé sang nhà ngỏ chút nhớ mong…

Em thơ ngây để tóc đùa trong gió
Mắt xa xôi tím biếc một góc trời
Gió lả lơi lùa em vào nỗi nhớ
Cho sóng tình như vỗ mãi miên man…

Ôm nhung nhớ anh đi từ dạo đó
Chốn quan hà biền biệt mấy thu sang
Anh trở lại một chiều thăm chốn cũ
Mong thầm em nơi phương nớ quay về…

Phạm Thanh Nhàn

Lời ban biên tập

Dạ thưa anh Phạm Thanh Nhàn

Khi đọc “Mãi chờ em”, tôi có cảm giác mình đang bước rất chậm vào một miền ký ức đã lặng gió. Bài thơ không kể nhiều, chỉ đặt người đọc trước những khoảng cách tưởng gần mà hóa xa. Tôi đặc biệt rung động trước không gian hai bờ: “Nhà em ở bên kia con đường nhỏ / … / Anh ở bên này bờ tre khuất lối.” Chỉ một con đường thôi, mà đã thành cách biệt. Chỉ một bờ tre, mà hóa ranh giới của số phận. Khoảng cách ấy không còn đo bằng bước chân, mà bằng thời gian, bằng những lỡ làng không kịp gọi tên, bằng những điều đã đi qua rồi và không còn nói được thành lời.

Nỗi nhớ trong thơ anh không gấp gáp, không tuyệt vọng, mà bền bỉ như sợi tơ tình còn vương khắp lối hoang. Nó đã đi qua chia ly, qua những mùa quan hà biền biệt, để khi quay lại, không cũ, không phai, chỉ lặng hơn, sâu hơn, và ở yên trong lòng người đọc.

Rất hay và sâu lắng lạ.

Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button