Giấc mơ trưa

Sáng nay có cậu em con ông chú ghé nhà chơi, kể chuyện nhà mới làm xong, và tôi có nhờ hắn hỏi giúp tốp thợ sau ấy Tết xây nhà cho tôi. Thế là câu chuyện xây nhà đã đi vào giấc mơ trưa …
Từ ngày về hưu, tôi ít khi ngủ trưa, chả hiểu sao trưa nay lại ngủ ngon mà còn có cả mơ giữa ban ngày nữa mới lạ. Tôi mơ nhà mình đã làm xong rất đẹp như trong tưởng tượng của tôi. Chuyện là, tui và ba con Bét về chung nhà đến nay là 35 năm, và trải qua năm, bảy lần xây chắp nối mới thành căn nhà đang ở, mà lần cuối cùng xây nhà đến nay cũng đã gần 24 năm rồi. Cơn bão số 13 cuối năm 2025 đã làm căn nhà già nua của tui tốc mái xiêu vẹo, dột tứ bề, rõ khổ, vậy nên mới có câu chuyện làm nhà.
Ở tuổi 60 nghe nói làm nhà là sợ lắm, sợ đủ thứ, nhưng không làm mưa bão sao mà ở được đây. Vậy nên, đành phải tính toán làm cho ra cái nhà. Tôi chỉ ước sao ngủ một đêm, sáng mai dậy căn nhà cũ bỗng dưng biến thành nhà mới. Chỉ đơn giản vậy thôi mà sao khó quá! Thế rồi câu chuyện làm nhà ấy đã đi vào giấc mơ …
Đang mơ đến đoạn cao trào… giao tiền nhận nhà theo kiểu “chìa khóa trao tay”, tôi đang tháo mồ hôi hột, thở không đều vì chủ thầu báo tổng chi phí ngôi nhà, chả hiểu sao giá cả vật liệu lại tăng vọt như giá vàng làm tôi choáng váng, xây xẩm, lo lắng không biết xoay đâu ra tiền mà giao cho đủ để nhận nhà đẹp… thì bỗng đâu con tắc kè bông hắn kêu rõ to làm tui giựt cả mình, sáng cả mắt, tỉnh ngủ luôn. Bà con có biết nó kêu sao không? Nó kêu “Có tiền” “Có tiền” …Quí du thật là vi diệu. Con tắc kè nó giỏi lắm, tui rất tin nó. Hồi nhà tui còn nghèo, thì nó sang nó kêu rân bần “sắp giàu”, “sắp giàu”…. dẫy là cả nhà tui mừng rơn, nuôi hy vọng, đến giờ sau 35 năm thấy cũng kha khá chút chút. Bữa nay hắn biết mình sắp phải làm nhà, hắn sợ mình thiếu tiền nên hắn sang hắn kêu “có tiền có tiền”. Thiệt là thương. Ước gì một lần nữa tắc kè bông hắn nói đúng, bà con nhỉ.
Và tôi nghĩ, chẳng ai đánh thuế ước mơ, nên trong cuộc sống mình muốn gì, mong gì thì hãy cứ ước mơ chân thành, rồi kiên trì phấn đấu. Biết đâu một ngày đẹp trời điều ước ấy của mình sẽ thành sự thật./.
Tố Mai✍️
Lời ban biên tập:
Chị Hai Nhất Chi Mai ơi,
Em đọc “Giấc mơ trưa” mà thấy thương chị quá. Một giấc mơ rất hiền lành, chỉ mong có một mái nhà yên ổn để lòng được an. Thích nhất là hình ảnh con tắc kè bông — một tiếng kêu quen thuộc giữa trưa hè, như người bạn cũ ghé sang nhắc chị đừng mất niềm tin. Chị viết nhẹ nhàng, chân thật, không than thở mà vẫn chạm sâu. Mong rồi sẽ có một ngày, giấc mơ trưa ấy khép lại bằng sự bình yên, để chị được thở nhẹ và mỉm cười nhiều hơn.
Lisa La



