Giới thiệu tác giả - tác phẩm

Giới thiệu tác giả Nguyễn Chí Hiệp và tác phẩm “Dạo cảnh chiều xuân”

Sắc Màu Việt xin trân trọng giới thiệu đến quý độc giả Anh NGUYỄN CHÍ HIỆP.

Anh là một gương mặt mới trên văn đàn của chúng ta, mang đến trang viết giọng điệu điềm đạm và chân thành, lặng lẽ ghi lại những chuyển động tinh vi của thời gian, ký ức và cảm xúc con người qua thơ và văn xuôi.

Tản bút “Dạo Cảnh Chiều Xuân”, tác phẩm đầu tiên của Anh trên văn đàn là một bài viết mang giọng điệu trầm lắng, nơi thơ và văn hòa quyện trong một nhịp đi chậm của cảm xúc và ký ức. Tác phẩm mở ra khung cảnh giao mùa mong manh, khi cảnh vật dường như lắng lại để con người có dịp lắng nghe chính mình giữa những xao động rất khẽ của thời gian.

Nguyễn Chí Hiệp không chú trọng kể chuyện, mà dẫn người đọc dạo bước qua những hình ảnh quen thuộc: gió ngược, nắng hanh, liễu trúc, vân đài, con dốc cũ… Những thi ảnh ấy hiện lên nhẹ nhàng, vừa đủ để gợi một miền hoài niệm sâu xa, nơi cảnh vẫn còn nguyên đó mà dấu chân người xưa đã vắng. Cấu trúc thuận – nghịch được sử dụng như một vòng quay ký ức, để mỗi bước đi cũng là một lần ngoảnh lại.

Ở phần văn xuôi, giọng kể giữ sự điềm tĩnh, tránh bộc lộ cảm xúc trực diện. Nỗi nhớ và những day dứt được đặt vào khoảng lặng, để người đọc tự cảm nhận. Dạo Cảnh Chiều Xuân vì thế không chỉ là một cuộc dạo cảnh, mà là một cách ghi chép tinh tế những gì đã trôi qua, nhưng vẫn còn nguyên vẹn trong miền nhớ.

Mời quý vị cùng đọc tản bút này nhé.

DẠO CẢNH CHIỀU XUÂN

(thuận nghịch)

Chiều xuân lại đến có thể những khoảnh khắc giao mùa mong manh này, là nơi cảnh vật dường như chậm lại và thời gian lắng nghe được nhịp đập của phút giây trôi qua. Tận cùng thật sâu trong miền ký ức xưa. Có ai dạo bước giữa cảnh thân quen mà cõi lòng không thể tả hết những ý niệm sâu kín của bản thân, nỗi đau thầm lặng và nỗi nhớ ngập tràn.

Xuân chiều dạo cảnh nhớ thương sầu
Gió ngược trời hanh nắng phố đầu
Gần tới ngõ đường hiu hắt sáng
Nhạt xanh mây núi ẩn chìm sâu

Vân đài dáng cũ nơi tìm ngắm
Liễu trúc hồn xưa nét vẽ câu
Lần bước trở qua đồi dốc cuối
Chân đùa gót vội khẽ rồi mau

Lối cũ vẫn đây và khi bước chân đan nhẹ giữa ngõ phố đầu, gió ngược, nắng hanh nhẹ cũng dần dần lùi sâu vào không gian tỉnh lặng của ánh mây che ngang dốc núi, dáng nghiêng bên những cành liễu trúc đan xen bóng vân đài. Tất cả hình ảnh thanh vắng đó vẫn hiện hữu và lắng đọng trong tâm tưởng giấc mơ hoài niệm cũ.

Mau rồi khẽ vội gót đùa chân
Cuối dốc đồi qua trở bước lần
Câu vẽ nét xưa hồn trúc liễu
Ngắm tìm nơi cũ dáng vân đài

Sâu chìm ẩn núi mây xanh nhạt
Sáng hắt hiu đường ngõ tới gần
Đầu phố nắng hanh trời ngược gió
Sầu thương nhớ cảnh dạo chiều xuân

Cảnh chiều xuân vẫn đây, nét xưa còn đó mà người đã xa không đến nữa, có phải thế gian này chỉ có lòng người là giữ lại tất cả để ghi chép vào kỷ niệm một thời dĩ vãng. Day dứt tâm tư cuốn theo mỗi bước chân đi và chợt nhận ra, có những điều đã trôi xa, nhưng lại nguyên vẹn trong nỗi nhớ.

Nguyễn Chí Hiệp
27.01.2026
Cám ơn tác giả đã về đây cùng viết ✍️

Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button