Thơ

Người có trở về lại một dòng sông

Phạm Đình Chuân(Trầm Mặc Siêu)

Ta sẽ trở về một ngày không xa
Chờ ta nhé. Hỡi Huế hay hờn dỗi!
Phủ Cam buồn thì thào lời cứu rỗi
Linh hồn này… đã mỏi gối chồn chân!

Dài tay em với đếm những bâng khuâng:
Từng hạt mưa rớt rơi chân Thành cổ
Có lẽ ta mượn cơn mưa để thổ lộ:
Chốn bình an… ta tìm về Huế xưa.

Anh có về đếm lại dấu chân thưa?
Đường Phượng Bay mờ những vết tích cũ
Rêu phong kín những đền đài phế phủ
Người ra đi… lá rụng… loang ven thềm.

Anh không về! Chắc hẳn Huế buồn thêm?
Giọt nước mắt lăn dài đôi mắt Huế
Xao xác Đông. Lá vàng gầy guộc thế
Huế và em
chờ Anh
đến rêu phong!

Mưa rơi rơi căn gác nhỏ cô phòng
Bầy rêu mừng rỡ dậy sóng Hoàng Thành!
Mắt Huế sầu trong cơn gió lạnh tanh
Em cũng buồn. Lời yêu chưa dám ngỏ!

Vàng lá rơi nghiêng. Chao chiều lộng gió…
Chuông Từ Đàm khẽ khàng vọng hư không!
Chúa nhật nào cho đôi má thêm hồng?
Tết ni hãy về
với em… Người hỉ!

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button