Thơ

Huế chừ đông lạnh hỷ

Huế chừ đông lạnh hỉ
Mưa dầm nắng nhạt phơi
Dòng Hương mây in bóng
Đỉnh Ngự khói lưng trời

Vị cà phê góc vắng
Dỗ dành phút chơi vơi
Phút đời trong gió lạnh
Chênh chao đến nghẹn lời

Xóm nhỏ mờ sương trắng
Tiếng chuông chiều ngân dài
Tà áo bay trong gió
Lặng thầm bước chân ai

Đường về xưa hun hút
Lá khô rụng bên thềm
Đếm thời gian lặng lẽ
Ngơ ngẩn bóng trăng đêm

Nì hạt mưa lách tách
Như dạo khúc nhạc buồn
Trên áo tơi năm nớ
Giọt dài nối giọt tuôn

Bến Thừa Phủ lặng lẽ
Con đò chở nỗi mong
Khói lam chiều cõi Nội
Thương nhớ phủ mênh mông

Huế thềm đông khắc khoải
Nhớ ai Huế mưa bay
Giọt cà phê đắng ngọt
Thấm vào khắc canh dài

Nì miền thơ dịu vợi
Dỗ dành phút chơi vơi
Phút đời trong gió lạnh
Phút bâng khuâng nghẹn lời ..

Miên Hanh; 05.1.2026.

Lời ban biên tập:

Hi anh Miên Hanh lâu ngày quá!

Huế vào đông … lạnh bởi mưa dầm dề, bởi sương khói và những khoảng lặng kéo dài. Cái lạnh ấy thấm vào cảnh, rồi thấm sang người, để mỗi bước chân đi đều mang theo một chút bâng khuâng.

“Mưa nghiêng qua mái cũ
Sông lặng giữ hơi chiều
Chuông chùa rơi rất chậm
Lạnh thấm đến hồn yêu

Áo ai bay cuối ngõ
Cà phê đắng môi quen
Đông dài thêm một nhịp
Huế buồn mà rất hiền.”

Huế chừ chắc lạnh rồi anh hí, lạnh để người ta nhớ, để lòng tự chùng xuống mà thương nhau sâu hơn một chút. Cái lạnh ấy, đi xa rồi, vẫn theo hoài trong ký ức.

Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button