Khóc chi chuyện đoạn trường

Những nỗi buồn giấu kín
Nuốt nước măt vào trong
Đời không luôn màu hồng
Ta không cần định nghĩa
Vốn đã đời là thế
Một ngày ta yêu nhau
Một ngày ta xa nhau
Ta không cần lý lẽ
Thôi thì thôi em nhé
Lá xanh rồi lá vàng
Một vòng tròn nhân thế
Đến – đi cõi vô thường
Những buổi sáng trên đường
Gặp nhau ta chào hôi
Vài hôm không gập nữa
Nhà rộng mở…cờ tang
Đời vốn đã vô thường
Sao nghe tim thắt nghẹn
Đên – đi nào có hẹn
Khóc chi chuyện đoạn trường
Lvt 31/12/2025
Lời ban biên tập:
Cám ơn tác giả Lê Văn Trước đã chia sẻ một mạch cảm xúc thật khó gọi tên.
“Khóc chi chuyện đoạn trường” — câu thơ cuối khép lại bài, mà cũng mở ra một khoảng lặng rất sâu trong lòng người đọc. Bài thơ đi bằng giọng bình thản, như thể đã hiểu hết lẽ đến–đi của đời người, nhưng càng tỉnh bao nhiêu thì nỗi nghẹn càng rõ bấy nhiêu. Những câu chữ ngắn, dứt khoát, không tô vẽ, khiến nỗi buồn hiện ra mộc mạc và thật. Tình yêu, chia xa, sinh tử… tất cả được nhìn bằng ánh mắt của người đã trải qua, không còn trách cứ, chỉ còn chấp nhận. Đọc xong, không thấy nước mắt rơi, nhưng tim thì lặng lại, như vừa chạm vào một sự thật không dễ gọi tên.
Lisa La



