Thơ
Hạt bụi về trời

Tất cả rồi sẽ đi, và điều còn lại sau cùng chính là sự an nhiên khi ta học được cách buông bỏ
Hạt bụi về trời
À ơi một giấc mộng trần
Nghe trong nhang khói mấy lần phù sinh
Đến rồi đi chỉ một mình
Mây trôi chẳng hỏi vô minh kiếp nào
ngày đi hun hút chiêm bao
nắng theo bóng cũ nghiêng vào hư không
được thua sắc tức thị không
bàn tay buông xuống cũng không giữ gì
người đi ừ thì người đi
hồi chuông lay động một thì tử sanh
hồn qua bến khổ sao đành
quay đầu đã thấy trúc xanh giữa trời
người đi khô giọt lệ rơi
tôi nghe vọng lại một lời chào nhau
bài thơ rơi xuống chân cầu
có dòng nước mắt đớn đau ngậm ngùi
người đi, lệ hóa mưa rơi
tôi nghe cát bụi luân hồi đổi thay
bài thơ niệm khúc vơi đầy
khóc cho hạt bụi xa bay về trời
Sài gòn, 14/01/2026



