Thơ

Một thoáng trăng quê

Thơ: Thưởng Nguyệt Lê

Đâu rồi Vỹ Dạ cảnh trăng quê
Chốn cũ ngày xưa lạc lối về
Mấy độ chờ ai hò Mái đẫy
Bao lần đợi mãi khúc Xàng Xê

Thương người viễn xứ ngày câu nguyện
Nhớ bạn tha phương buổi hẹn thề
Nguyệt trốn sau đồi đêm vắng lạnh
Khuya tàn tĩnh mộng vẫn còn mê./.

Tiếp vận

MỘT CHỐN ĐI VỀ

Khuya tàn tỉnh mộng vẫn còn mê
Nhớ bạn tha phương buổi hẹn thề
Thao thức Ngọ Môn lòng khát vọng
Chập chờn Bến Ngự sóng xàng xê

Xuôi thuyền Vỹ Dạ trăng chênh chếch
Ngược bến Văn Lâu gió thổi về
Một thoáng buồn vui đời vắng lặng
Xa rồi cảnh cũ chốn làng quê./.

Virginia Beach
Thưởng Nguyệt Lê.

Lời ban biên tập:

“Một thoáng trăng quê” mở ra bằng một câu hỏi tưởng như nhẹ, mà thực ra rất sâu:

“Đâu rồi Vỹ Dạ cảnh trăng quê”

Chị không chỉ là hỏi cảnh, mà hỏi chính ký ức. Hỏi xem cái đẹp xưa cũ ấy còn nằm ở đâu trong lòng người đã đi qua bao mùa ly tán. Trăng ở đây không chỉ là trăng Huế, mà là trăng của một thời thanh sạch, nơi tiếng hò Mái đẩy, khúc Xàng Xê từng là nhịp thở của đời sống.

Những câu thơ chờ – đợi – nhớ nối nhau thành một mạch hoài niệm rất Huế:

chờ người hò, đợi khúc hát, thương người viễn xứ, nhớ bạn tha phương.

Khi đọc đến “Nguyệt trốn sau đồi”, chợt thấy trăng cũng biết nép mình, để lại người thơ một mình với giấc mộng cũ chưa tan. Cái hay là mộng vẫn còn mê, nhưng đã pha lạnh — lạnh của thời gian, của khoảng cách, của những điều không thể gọi lại bằng tên.

Sang “Một chốn đi về”, cảm xúc ấy không tan đi mà được dẫn tiếp, như một dòng sông đổi khúc. Vẫn là “khuya tàn tỉnh mộng vẫn còn mê”, nhưng mê ở đây không còn thuần hoài niệm, mà đã mang theo thao thức. Ngọ Môn, Bến Ngự, Văn Lâu… những địa danh hiện lên không phải để kể, mà để gọi. Gọi một Huế nằm sâu trong tâm tưởng của người đã rời xa.

Em rất thích những câu:

“Xuôi thuyền Vỹ Dạ trăng chênh chếch

Ngược bến Văn Lâu gió thổi về”

Ở đó, không gian chuyển động, trăng chênh, gió ngược — tất cả đều không còn ở vị trí yên ổn. Như chính lòng người xa xứ: có lúc xuôi, có lúc ngược, có lúc chênh vênh giữa đi và về. Cái buồn vui của đời được gói gọn trong “một thoáng”, rất ngắn, nhưng đủ để người ta lặng im.

Hai bài thơ, đọc liền nhau, như hai nhịp thở của cùng một tâm hồn:

một nhịp quay về ký ức,

một nhịp chấp nhận xa rời.

Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button