Thơ

Buông

Nhặt chiếc lá đốt thành ngọn lửa
Qua Đông tàn nghinh nắng Xuân sang
Ta vẫn bước đôi khi chân lần lữa
Vẫn mông lung cuộc thế chưa tàn

Trời lành lạnh đêm về lặng lẽ
Gió ngoài song thoảng mộng phù vân
Tỉnh giấc say nhắc lòng rất khẽ
Vương làm chi!?. Nặng cõi vô thường.

Lvt 30/01/2026

Lời ban biên tập:

Họa cùng … buông
… Lá úa gom về nhóm lửa tàn
Đông lui, xuân tới nắng thanh nhàn
Chân dừng lữ thứ sầu nhân thế
Buông hết phù sinh, dạ mới an!

Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button